Xe còn đi được là còn hàng ra mặt trận
Trong kháng chiến chống giặc, có một đơn vị vận tải đường Trường Sơn ngày đêm băng rừng, vượt suối để đưa hàng hóa, vũ khí vào chiến trường. Con đường ấy dài hun hút, đầy dốc cao, vực sâu và những trận bom đánh phá liên tục. Trong đơn vị có Phúc – một người lái xe trẻ tuổi. Phúc không nói nhiều, nhưng đôi tay luôn vững vàng trên vô lăng. Chiếc xe của anh đã cùng đồng đội đi qua biết bao cung đường hiểm trở, nhiều lần tưởng chừng không thể trở về an toàn. Một lần, đoàn xe của Phúc đang di chuyển thì bất ngờ bị máy bay phát hiện. Bom rơi chặn đầu, đường phía trước bị phá hủy nặng nề. Không còn lựa chọn khác, cả đoàn phải tìm cách vượt qua đoạn đường đất lầy lội ven suối. Phúc được giao nhiệm vụ dẫn đầu. Chiếc xe đi trước mở đường, từng bánh xe lún sâu xuống bùn, có lúc tưởng như mắc kẹt. Nhưng Phúc vẫn kiên trì điều khiển, vừa quan sát vừa tìm lối đi an toàn cho cả đoàn phía sau. Giữa tiếng động cơ gầm rú và tiếng bom xa xa, không khí căng như dây đàn. Nhưng nhờ sự bình tĩnh của Phúc, từng chiếc xe phía sau lần lượt vượt qua được đoạn nguy hiểm. Khi chiếc xe cuối cùng qua khỏi khu vực đó, cả đoàn mới dám thở phào. Sau trận ấy, Phúc chỉ cười hiền: “Xe còn đi được là còn hàng ra mặt trận.” Câu nói giản dị nhưng chứa đựng tinh thần của cả một thế hệ. Hòa bình lập lại, Phúc trở về quê, tiếp tục cuộc sống bình thường như bao người khác. Nhưng trong ký ức của đồng đội, anh vẫn là người lái xe thầm lặng, góp phần giữ mạch sống cho chiến trường năm xưa. Những con người như Phúc chính là “hoa lửa thời anh hùng” – không ồn ào, không phô trương, nhưng luôn cháy hết mình giữa gian khổ để làm nên lịch sử.



