Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, dãy Trường Sơn không chỉ là rừng núi, mà trở thành con đường sống – con đường nối hậu phương với tiền tuyến. Người ta gọi đó là đường Trường Sơn, hay đường Hồ Chí Minh – nơi in dấu chân của hàng vạn con người “xẻ dọc” núi rừng để đi cứu nước.
Trong một đoàn quân hành quân vào Nam, có chàng trai trẻ tên Khánh. Trên vai anh là ba lô nặng trĩu, bên trong là lương thực, đạn dược – những thứ quý hơn cả mạng sống.
Ngày đầu bước vào rừng, Khánh ngỡ ngàng:
— Rừng gì mà sâu thế này…
Người đi trước cười:
— Đi rồi sẽ quen. Trường Sơn không dễ… nhưng không ai quay lại.
Con đường họ đi không phải lúc nào cũng có lối. Có đoạn phải phát rừng mở đường, có đoạn băng qua suối sâu, có đoạn trèo đèo dựng đứng.
Mưa rừng bất chợt đổ xuống. Đất trở nên trơn trượt, bước chân nặng nề hơn.
Khánh trượt ngã, bùn bám đầy người. Một đồng đội kéo anh dậy:
— Đứng lên! Còn phải đi tiếp!
Anh gật đầu, lau mặt, lại bước.
Ban đêm, họ hành quân dưới ánh trăng mờ hoặc trong bóng tối hoàn toàn. Không đèn, không lửa – chỉ có niềm tin dẫn đường.
Tiếng bom từ xa vọng lại. Có lúc máy bay quần thảo trên đầu.
Mọi người nhanh chóng tản ra, ẩn mình dưới tán rừng.
Khánh nín thở. Lần đầu tiên, anh cảm nhận rõ ràng cái ranh giới mong manh giữa sống và chết.
Nhưng khi tiếng máy bay xa dần, anh lại đứng lên.
— Đi tiếp!
Không chỉ bộ đội, trên con đường ấy còn có những cô gái thanh niên xung phong. Họ mở đường, san lấp hố bom, đảm bảo tuyến đường luôn thông suốt.
Một lần, Khánh gặp một cô gái đang xúc đất lấp đường. Mồ hôi ướt đẫm, nhưng nụ cười vẫn tươi:
— Các anh đi nhanh lên… phía trước còn chờ!
Câu nói giản dị ấy khiến anh thấy lòng mình ấm lại.
Những ngày sau, hành trình càng gian khổ. Có người sốt rét, có người kiệt sức. Nhưng không ai bỏ lại ai.
Người khỏe gùi thêm phần của người yếu. Người đi trước quay lại dìu người sau.
Khánh nhận ra:
Sức mạnh không chỉ ở từng cá nhân… mà ở cả tập thể.
Sau nhiều ngày đêm, đoàn quân đến được điểm tập kết.
Khánh đứng trên một sườn núi, nhìn lại con đường đã đi qua. Những dấu chân nối dài, ẩn hiện dưới tán rừng.
Anh khẽ nói:
— Chúng ta đã “xẻ dọc” thật rồi…
Người chỉ huy gật đầu:
— Và còn nhiều người sẽ tiếp tục.
Con đường Trường Sơn không chỉ là con đường đất. Đó là con đường của ý chí, của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng.
Những bước chân đi qua có thể không để lại dấu vết rõ ràng… nhưng đã góp phần làm nên lịch sử.
“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” không chỉ là một hành trình, mà là biểu tượng của cả một thế hệ.
Bởi có những con đường không đo bằng cây số… mà đo bằng lòng dũng cảm và khát vọng tự do.



