Bài viết

XẺ DỌC TRƯỜNG SƠN ĐI CỨU NƯỚC

Ninh Bình07/05/2026Nghiêm Thị Điệp (xã Thanh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

XẺ DỌC TRƯỜNG SƠN ĐI CỨU NƯỚC

Năm 1971, đơn vị tôi nhận lệnh hành quân vào Đường 9 - Nam Lào. Bạn không thể tưởng tượng được cái nắng và cái bụi của vùng đất đó đâu. Bụi đỏ bám đầy tóc, đầy áo, đến nỗi chỉ cần vỗ vai nhau một cái là khói bay mù mịt như vừa bước ra từ lò gạch.

​Chúng tôi đi dưới những tán rừng già bị bom napalm đánh cháy sém, chỉ còn trơ trọi những cành khẳng khiu như những cánh tay than van với bầu trời. Ban đêm, đoàn xe vận tải của ta chạy "đèn gầm" – thứ ánh sáng yếu ớt chỉ đủ soi rõ bánh xe phía trước. Anh em lái xe hồi đó gan dạ lắm, họ bảo:Tôi nhớ nhất một buổi chiều bên suối, đơn vị dừng chân nghỉ ngơi. Anh nuôi tên Hùng "mập" loay hoay nấu một nồi cơm lẫn sắn rừng. Đang ăn thì máy bay B-52 rải thảm. Tiếng nổ rung chuyển cả đất trời, cảm giác như lồng ngực mình sắp vỡ tung ra.

​Khi khói tan, chúng tôi bò ra khỏi hầm, mặt mũi lấm lem bùn đất. Nồi cơm của anh Hùng đã bị hất tung, chỉ còn lại một ít cháy dính dưới đáy nồi. Anh nhìn cái nồi rồi nhìn chúng tôi, mếu máo: "Tiếc quá, anh em đói mà cơm lại văng hết rồi". Lúc đó, chúng tôi chẳng ai trách ai, cứ thế chia nhau mẩu lương khô bẻ đôi, nhai sột soạt rồi lại cười ha hả vì thấy mình vẫn còn sống để mà đói.Trong những giây phút khốc liệt nhất, tâm hồn người lính vẫn rất xanh. Tôi nhớ có anh bạn tên Nam, lúc nào cũng mang theo cuốn sổ tay chép thơ. Giữa tiếng pháo gầm gừ, anh vẫn say sưa chép lại bài Tiếng hát sang xuân.

​Có một lần, sau một trận đánh ác liệt tại cao điểm, khi bụi mù còn chưa dứt, tôi bỗng nghe thấy tiếng chim hót líu lo trên một cành cây đại thụ hiếm hoi còn sót lại. Cả tiểu đội lặng người đi. Cái âm thanh trong trẻo đó như một lời nhắc nhở rằng: Chúng tôi chiến đấu không phải vì yêu chiến tranh, mà để giữ lấy tiếng chim hót đó cho những đứa trẻ ở quê nhà.Chiến tranh lùi xa, những đồng đội nằm lại chiến trường giờ chỉ còn là những cái tên trên văn bia. Nhưng với tôi, họ vẫn luôn sống mãi ở cái tuổi đôi mươi hừng hực sức sống.

​Hôm nay nhìn các cháu đi học, nhìn phố xá rực rỡ đèn hoa, tôi thấy vết thương trên chân mình như bớt đau đi một chút. Hóa ra, cái giá của hòa bình không chỉ tính bằng máu, mà còn được tính bằng niềm tin sắt đá của một thế hệ không bao giờ biết cúi đầu.

Ghi chép lại theo lời kể của một cựu chiến binh Sư đoàn 320.

Hoàng Thị Diệu Linh- Liêm Hà - Ninh Bình

11A2-Trường THPT A Thanh Liêm-Thanh Bình- Ninh Bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn