Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn 320, Quân đoàn 3, hành quân vào chiến trường miền Nam. Từ miền Bắc, người lính trẻ cùng đồng đội vượt qua những cung đường Trường Sơn đầy gian khổ để vào chiến trường, mang theo niềm tin chiến thắng và lời hẹn ngày trở về.

Quảng Ninh21/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CCB Tống Văn Duy, dân tộc Kinh, quê xã Thanh Hải, tỉnh Quảng Ninh. Sinh ra trong những năm đất nước còn chìm trong chiến tranh, ông sớm mang trong mình khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc. Khi tiếng gọi non sông vang lên, người thanh niên quê lúa Hải Dương đã tạm biệt gia đình, quê hương, lên đường nhập ngũ, bắt đầu những năm tháng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn 320, Quân đoàn 3, hành quân vào chiến trường miền Nam. Từ miền Bắc, người lính trẻ cùng đồng đội vượt qua những cung đường Trường Sơn đầy gian khổ để vào chiến trường, mang theo niềm tin chiến thắng và lời hẹn ngày trở về.

Tại chiến trường miền Nam, đơn vị ông thực hiện nhiệm vụ chiến đấu, bảo vệ địa bàn, mở đường, vận chuyển và phối hợp với các đơn vị bạn trong nhiều trận đánh. Trong ký ức của ông, những năm tháng tại mặt trận Tây Nguyên là quãng thời gian đặc biệt khốc liệt.

Một trong những trận chiến mà ông Duy nhớ sâu sắc là Chiến dịch Tây Nguyên năm 1975, đặc biệt là những ngày chiến đấu tại khu vực Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk. Đây là chiến dịch có ý nghĩa quan trọng, tạo bước ngoặt lớn trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975.

Những ngày trước giờ nổ súng, bộ đội phải bí mật hành quân, giữ nghiêm kỷ luật, hạn chế ánh sáng và tiếng động. Đường rừng hiểm trở, bom đạn và bệnh tật luôn rình rập. Người lính chỉ có ba lô, khẩu súng và những vật dụng thiết yếu, nhưng trong lòng luôn cháy bỏng niềm tin về ngày đất nước thống nhất.

Khi chiến dịch bắt đầu, tiếng súng vang lên dồn dập. Đơn vị ông Duy cùng các lực lượng tham gia tiến công, đánh chiếm các vị trí then chốt. Có những trận chiến diễn ra căng thẳng, thương vong xảy ra ngay bên cạnh. Trong khoảnh khắc sinh tử, người lính chỉ có thể dựa vào nhau, giữ vững đội hình và hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Ông Duy vẫn nhớ những người đồng đội đã cùng mình hành quân từ miền Bắc vào Nam. Có người quê Thái Bình, Nam Định, Hải Dương; có người đến từ những vùng quê xa xôi khác. Họ gặp nhau giữa chiến trường và trở thành anh em. Những khi thiếu nước, chia nhau từng bi đông; khi có chút lương khô, người này nhường người kia; khi đồng đội bị thương, bất chấp hiểm nguy tìm cách đưa về phía sau.

Sau những trận chiến ác liệt, đơn vị tiếp tục hành quân, tiến về phía Nam. Cuộc Tổng tiến công mùa Xuân năm 1975 ngày càng phát triển mạnh mẽ. Đối với những người lính như ông Duy, mỗi bước tiến là một bước gần hơn tới ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.

Ngày 30/4/1975, khi chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, miền Nam được giải phóng, đất nước thống nhất. Đối với người lính Tống Văn Duy, niềm vui chiến thắng hòa cùng những ký ức về những người đồng đội đã hy sinh. Có những người không được chứng kiến ngày toàn thắng, nhưng chính sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên mùa Xuân lịch sử.

Sau chiến tranh, CCB Tống Văn Duy trở về quê hương xã Thanh Hải, huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương. Cuộc sống đời thường tiếp tục với ruộng đồng, gia đình và những công việc giản dị. Nhưng những năm tháng chiến đấu tại chiến trường miền Nam vẫn là một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông.

Mỗi khi kể cho con cháu nghe về chiến tranh, ông không kể để nói về những chiến công của riêng mình. Ông thường nhắc nhiều hơn về đồng đội, về sự hy sinh và giá trị của hòa bình.

Người lính năm xưa giờ đã trở thành một Cựu chiến binh tóc bạc. Nhưng trong ký ức ông, những cánh rừng Tây Nguyên, những con đường hành quân và hình ảnh đồng đội vẫn còn nguyên vẹn.

“Chúng tôi ngày ấy chỉ mong một ngày đất nước được hòa bình, Bắc – Nam sum họp. Hôm nay nhìn quê hương đổi mới, con cháu được học hành, được sống trong hòa bình, chúng tôi thấy những năm tháng tuổi trẻ của mình đã không uổng phí.”

Câu chuyện của CCB Tống Văn Duy là một lát cắt nhỏ trong ký ức của cả một thế hệ. Những người lính quê Hải Dương năm ấy đã rời quê hương, đi qua Trường Sơn, đi qua những trận đánh khốc liệt của chiến trường miền Nam và góp sức mình vào mùa Xuân đại thắng năm 1975.

Họ chính là những “bông hoa lửa” của một thời tuổi trẻ – những con người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để đổi lấy độc lập, thống nhất và hòa bình cho Tổ quốc.

Xin được tri ân CCB Tống Văn Duy và những người lính năm xưa; đồng thời thành kính tưởng nhớ những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên các chiến trường miền Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn