XE TĂNG TIẾN LÊN GIỮA TRUNG TÂM HỎA LỰC
Tái hiện diễn biến ác liệt khi xe tăng 363 do ông trực tiếp chỉ huy trở thành mũi thép đơn độc tiến vào trung tâm thị xã Phước Long – nơi hỏa lực địch tập trung dày đặc nhất.
Trong hồi ức của người chỉ huy già, con đường dẫn vào trung tâm thị xã Phước Long luôn hiện ra với hai màu đối lập: màu xám của thép xe tăng 363 và màu đỏ rực của lưới lửa quân thù. Ông Liêm bảo, đời lính của ông có nhiều trận đánh, nhưng hiếm nơi nào thử thách như khoảnh khắc ấy – khoảnh khắc chiếc xe phải tiến lên giữa chính trái tim hỏa lực.
Sau khi các lực lượng ta đánh chiếm tuyến ngoài, mũi tấn công gồm ba xe tăng được lệnh đột phá thẳng vào nội đô. Hướng ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi là điểm then chốt, địch bố trí nhiều ổ súng chống tăng, đài quan sát và trận địa pháo bắn thẳng. Ông kể, ngay từ những mét đầu, vỏ thép đã rung lên bởi những loạt đạn như muốn xé toang buồng xe chật hẹp.
Giữa lúc bộ binh đi kèm thương vong nhiều, tin dữ dồn dập báo về: một xe bạn hết đạn phải lùi lại, một xe kẹt pháo không thể tác xạ. 363 bỗng hóa đơn độc. Người lái xe nắm chặt vô lăng, hỏi ông bằng giọng nghẹn: “Còn tiến được không, thủ trưởng?”. Ông nhìn thẳng qua khe quan sát, đáp: “Đã nhận lệnh thì phải vào. Sau tay lái của cậu là Tổ quốc”.
Ông nói, tiến vào trung tâm hỏa lực không giống tiến trên bản đồ. Mặt đường đầy vật cản, nhà cửa đổ nát, địch từ các công sự bí mật bắn ra rất gần. Ông yêu cầu lái xe cơ động từng đoạn ngắn, lợi dụng dãy phố để che sườn; pháo thủ phải ưu tiên diệt các ổ súng chống tăng trước. Mỗi phát đạn của 363 lúc ấy nặng như một lời thề.
Có lúc địch bắn trúng ngay phía trước tháp pháo, khói bụi phủ kín. Pháo thủ tưởng xe đã bị diệt, định cho xe rẽ sang đường phụ. Ông giữ lại: “Không đổi hướng. Trung tâm là mục tiêu sống còn”. Sự dứt khoát ấy giúp 363 tiếp tục bám trục lớn, vừa cơ động vừa bắn từng phát điểm xạ chính xác, làm địch rối loạn.
Ông kể lại giây phút đặc biệt: ông cho 363 dừng lại vài chục giây giữa phố, giả như đã bị hỏng để nhử địch lộ khỏi công sự. Khi ổ súng mạnh nhất phía trước ló đầu, 363 bắn phát quyết đoán phá tan điểm then chốt, mở đường cho bộ binh và lực lượng tăng cường tiến tới. Vòng lưới lửa bị xé rách từ chính trung tâm.
Ít giờ sau, thị xã Phước Long hoàn toàn được giải phóng. Ông bảo, khi bước xuống khỏi “ngôi nhà thép”, anh em trên 363 ôm lấy nhau mà chân ai cũng run. Nhưng cái run ấy là niềm tự hào của những người đã dám đưa xe tăng tiến lên giữa nơi dữ dội nhất.
Sau Phước Long, ông còn cùng đơn vị đi qua Xuân Lộc, đánh chiếm Trạm Bom, sân bay Biên Hòa… Những trận đánh nối tiếp khẳng định giá trị chiến lược của chiến thắng đầu năm 1975, tạo tiền đề cho đại thắng mùa xuân. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND, nhưng mỗi khi nhắc lại, ông vẫn nói về 363 như nói về người bạn đã cùng mình tiến vào lịch sử.
Trở về thời bình với thương tật 4/4, ông tham gia Hội Cựu chiến binh xã, kể cho lớp trẻ nghe rằng: thép chiến đấu có thể cũ đi, nhưng bài học tiến lên giữa khó khăn của con người thì không bao giờ cũ. Và trung tâm hỏa lực năm ấy đã trở thành trung tâm niềm tin của cả cuộc đời ông.



