Khác

Xếp bút nghiên theo tiếng gọi non sông.

Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước,hàng triệu thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng rời ghế nhà trường, xếp bút nghiêng,lên đường ra trận,quyết đem tuổi trẻ, trí tuệ và cả tính mạng để bảo vệ Tổ Quốc, trong số đó có những chiến sĩ là thanh niên Bách Khoa. Những người thanh niên ra đi mang trong lời thè sắt son với Tổ Quốc. " Ra đi mang nặng lời thề Không thắng giặc Mỹ không về Bách Khoa!" Như một lời tuyên ngôn đầy kiêu hãnh, thể hiện chí khí anh hùng và lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởn

Đà Nẵng04/07/2026Mai Trần Bảo Trân (Điện Bàn Đông)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước,hàng triệu thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng rời ghế nhà trường, xếp bút nghiêng,lên đường ra trận,quyết đem tuổi trẻ, trí tuệ và cả tính mạng để bảo vệ Tổ Quốc, trong số đó có những chiến sĩ là thanh niên Bách Khoa. Những người thanh niên ra đi mang trong lời thè sắt son với Tổ Quốc. " Ra đi mang nặng lời thề Không thắng giặc Mỹ không về Bách Khoa!" Như một lời tuyên ngôn đầy kiêu hãnh, thể hiện chí khí anh hùng và lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng cách mạng. Ở đây những con người vừa trí tuệ, vừa giàu lý tưởng, và đặc biệt là biết đặt mình vào dòng chảy lớn của dân tộc. Nhìn vào lớp sinh viên trong những năm tháng chiến tranh, điều đáng nhớ không nằm ở việc họ đã rời giảng đường, mà ở cách họ bước ra khỏi nó. Không ồn ào, không cần ai thúc giục, họ tự hiểu thời điểm nào thì một con đường phải tạm gác lại. Có lẽ điều đặc biệt nhất không phải là hành động “ra đi”, mà là sự bình tĩnh trước lựa chọn ấy. Không phải kiểu liều lĩnh của tuổi trẻ, mà là một dạng tỉnh táo rất sớm: biết cái gì quan trọng hơn trong một hoàn cảnh không cho phép chần chừ. Giảng đường khi ấy chứa nhiều hơn sách vở. Đó là những bản vẽ còn dang dở, những ước mơ vừa kịp hình thành, những dự định chưa kịp thực hiện. Rời đi đồng nghĩa với việc tự tay gấp lại một phần đời đang mở ra. Không phải ai cũng dễ dàng làm được điều đó. Bởi chỉ khi có thứ để mất, lựa chọn mới thực sự có trọng lượng. Họ không thiếu lý do để ở lại. Một tương lai rõ ràng, một hành trình học tập đang dang dở, những dự định cá nhân chưa kịp hoàn thành – tất cả đều đủ sức giữ một người lại. Nhưng chính vì có những điều đó, quyết định bước đi mới đáng nói. Nó không phải là sự từ bỏ, mà giống như một cách tạm “đóng lại” một phần đời, để ưu tiên cho điều không thể trì hoãn. Và khi đã đóng lại, họ không để mình đứng giữa hai lựa chọn. Hoặc đi, hoặc ở – không có khoảng mờ.

Có những thế hệ không cần phải kể quá nhiều về mình, bởi chính cách họ đã sống đủ để người sau phải dừng lại suy nghĩ. Lớp sinh viên trong những năm tháng chiến tranh là một thế hệ như thế. Họ không xuất hiện như những hình mẫu được tô vẽ sẵn, cũng không mang dáng vẻ của những con người luôn đúng. Họ rất bình thường: có ước mơ, có dự định, có cả những điều còn dang dở. Nhưng chính trong thời điểm mọi thứ chưa kịp hoàn thiện ấy, họ đã phải đưa ra một lựa chọn không dễ đảo ngược.Giảng đường khi ấy không chỉ là nơi học. Nó là một phần của tương lai đang mở ra: những dự định còn dang dở, những con đường đã bắt đầu có hình dạng. Rời khỏi đó không phải là rời khỏi một không gian, mà là tạm khép lại một khả năng rất rõ ràng trước mắt. Và điều khiến tôi suy nghĩ không phải là việc bước ra, mà là cách bước ra: không do dự kéo dài, không để mình bị níu lại bởi những điều vốn dĩ rất đáng để giữ.Có lẽ, nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, người ta sẽ dễ gọi đó là dũng cảm. Nhưng càng nghĩ, tôi càng thấy sự quả cảm ở đây không nằm ở vẻ ngoài của hành động, mà nằm ở cách đối diện với nỗi sợ bên trong. Không ai bước vào chiến tranh mà không hiểu phía trước có thể là gì. Mất mát, rủi ro, thậm chí là không còn cơ hội quay lại – tất cả đều hiện hữu rất rõ. Nhưng điều đáng nói là, lựa chọn không đợi đến khi những nỗi lo ấy biến mất. Nó được đưa ra khi mọi thứ vẫn còn nguyên. Chính vì vậy, sự quả cảm ấy không phải là không biết sợ, mà là biết rất rõ vẫn sợ, nhưng không để nỗi sợ quyết định mình sẽ đứng lại. Càng ý thức được cái giá phải trả, bước đi càng nặng. Và cũng chính vì thế, việc vẫn tiến về phía trước mới thực sự có ý nghĩa.

Một điểm nữa khiến tôi ấn tượng là cách họ tự “đóng” lại đường lui của mình. Không phải vì không còn lựa chọn khác, mà vì không muốn giữ lại một lựa chọn dễ dàng hơn. Khi đã bước đi, gần như không còn khoảng mờ cho việc quay lại giữa chừng. Không có chuyện thử rồi dừng, cũng không có kiểu đi một nửa rồi đổi hướng. Chính sự dứt khoát ấy làm cho mỗi bước đi mang một trọng lượng rất khác.Tôi nhận ra, đây là dạng quả cảm không dễ nhìn thấy ngay. Nó không nằm ở những khoảnh khắc bộc phát, mà nằm ở sự kiên định âm thầm với quyết định của chính mình. Không cần ai chứng kiến, không cần được ghi nhận, nhưng vẫn giữ nguyên lựa chọn ấy đến cùng. Đó là thứ đòi hỏi nhiều hơn cả cảm xúc – đòi hỏi một sự rõ ràng trong suy nghĩ và một mức độ nghiêm túc với chính bản thân. Sự hy sinh của các anh đã viết nên huyền thoại về "Mùa hè đỏ lửa" hay những "Dòng sông hoa đỏ". Thế hệ sinh viên ngày nay nợ họ một lời cảm ơn không bao giờ là đủ. Nhờ những người đã ngã xuống ở Thành cổ Quảng Trị, ở Trường Sơn... mà thế hệ trẻ hôm nay mới có cơ hội được học tập trong những giảng đường hiện đại.Hình ảnh những sinh viên Bách khoa năm xưa là động lực để sinh viên ngày nay phấn đấu. "Học để xây dựng đất nước" chính là cách tiếp nối súng súng của cha anh bằng tri thức Khi tới mùa lễ tốt nghiệp chúng ta thường bắt gặp hình ảnh đầy xúc động trong mỗi mùa tốt nghiệp tại khuôn viên Bách khoa. Những tân kỹ sư trong bộ lễ phục rạng rỡ, tay cầm tấm bằng đỏ, nhưng trước khi chung vui cùng gia đình, họ chọn đứng lặng yên dâng hoa trước tượng đài các anh hùng liệt sĩ sinh viên. Đây không chỉ là một nghi thức mang tính truyền thống, mà là một cuộc đối thoại giữa hai thế hệ. Nhành hoa tươi đặt xuống là lời báo công, là sự tri ân sâu sắc rằng: "Tấm bằng chúng em cầm hôm nay được đánh đổi bằng những tấm bằng tốt nghiệp mãi mãi nằm lại trên chiến trường của các anh." Hành động này nhắc nhở chúng ta rằng, sự bình yên để nghiên cứu, để sáng tạo ngày hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà là một món quà vô giá từ quá khứ.

Với chúng ta,củ mỗi cá nhân trong nhịp sống hiện đại, câu chuyện này mang lại những bài học nhân sinh sâu sắc. Cuộc sống hôm nay không còn tiếng bom rơi, nhưng lại đầy rẫy những "chiến trường" không khói súng: cuộc đua công nghệ toàn cầu, áp lực cơm áo gạo tiền và những thử thách về đạo đức. Nhìn vào sự hy sinh của các đàn anh, mỗi cá nhân cần tự vấn về tinh thần dấn thân. Nếu ngày xưa, "chiến đấu" là cầm súng bảo vệ biên cương, thì ngày nay, "chiến đấu" chính là vượt qua vùng an toàn của bản thân, là sự nỗ lực bền bỉ để làm chủ tri thức, là khát vọng đưa định danh Việt Nam vươn tầm thế giới. ​Lòng biết ơn không nên chỉ dừng lại ở những đóa hoa hay những lời ca tụng. Nó phải được chuyển hóa thành hành động thực tế trong đời sống mỗi người. Một sinh viên biết ơn là một sinh viên không cho phép mình lười biếng trên giảng đường. Một cá nhân biết ơn là một công tử tế, làm việc với tinh thần trách nhiệm cao nhất để đóng góp cho cộng đồng. Chúng ta sống sâu sắc hơn khi hiểu rằng mỗi giây phút tự do mình đang có đều mang hơi thở của những người đã ngã xuống. ​ Hình ảnh người sinh viên Bách khoa cầm súng là một tượng đài bằng vàng trong tâm khảm mỗi người dân Việt Nam. Câu chuyện ấy vẫn luôn tươi mới, thôi thúc mỗi chúng ta sống trách nhiệm, biết ơn và không ngừng khát vọng. Hãy sống sao cho xứng đáng với quá khứ hào hùng, để mỗi cá nhân đều là một "kỹ sư" tài năng và nhiệt huyết, tiếp tục xây dựng nên tòa lâu đài hạnh phúc cho dân tộc trong tương lai. " Họ lấy trái tim làm lá chắn,

Để ta lớn lên trong yên bình

Họ ngủ giữa rừng sâu,

Để ta say giấc giữ thành phố

Hộ hiến cả tuổi xuân,

Để đất nước mãi mãi thanh xuân"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn