Xin đồng đội thêm lựu đạn
Trong một lần làm nhiệm vụ, Cu Nâu cùng đồng đội nhận thấy tình hình phía trước có nhiều diễn biến bất ngờ. Mỗi người đều phải giữ đúng phần việc được giao và chờ chỉ huy điều hành. Cu Nâu kiểm tra lại trang bị của mình rồi nhận ra số vật dụng được cấp không còn như ban đầu.

Trong một lần làm nhiệm vụ, Cu Nâu cùng đồng đội nhận thấy tình hình phía trước có nhiều diễn biến bất ngờ. Mỗi người đều phải giữ đúng phần việc được giao và chờ chỉ huy điều hành.
Cu Nâu kiểm tra lại trang bị của mình rồi nhận ra số vật dụng được cấp không còn như ban đầu.
Anh quay sang người đồng đội bên cạnh:
— Cậu còn đủ trang bị không?
Người bạn đáp:
— Tôi còn phần được giao.
Cu Nâu suy nghĩ một lát rồi báo với cán bộ phụ trách về tình trạng của mình.
Trong hoàn cảnh ấy, anh không tự ý lấy thêm mà thực hiện đúng quy định của đơn vị. Khi được người phụ trách đồng ý, Cu Nâu mới nhận thêm phần trang bị cần thiết từ đồng đội.
Người bạn đưa sang rồi nói:
— Cầm lấy, chúng ta còn phải cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ.
Cu Nâu nhận và đáp:
— Cảm ơn. Khi nào cậu cần, tôi cũng sẽ giúp.
Tiểu đội trưởng Hòa nhìn hai người rồi nhắc:
— Trong đơn vị, trang bị phải được quản lý chặt chẽ. Có thiếu gì thì báo cáo, không tự ý sử dụng hoặc chuyển giao ngoài quy định.
Cu Nâu gật đầu.
Anh hiểu rằng câu chuyện hôm ấy không nằm ở số trang bị nhiều hay ít.
Điều anh nhớ nhất là cách đồng đội tin tưởng và hỗ trợ nhau trong lúc khó khăn.
Từ những ngày chia nhau nắm cơm, san sẻ từng ngụm nước, giúp nhau mang ba lô cho đến những lúc cần hỗ trợ trong nhiệm vụ, tình cảm giữa họ ngày càng bền chặt.
Đêm xuống, Cu Nâu ngồi bên đồng đội và nhớ đến cha ở Quỳnh Đôi.
Cha từng dặn:
“Có khó khăn thì phải biết nhờ người khác, nhưng cũng phải biết giúp người khác khi họ cần.”
Cu Nâu mỉm cười.
Anh hiểu rằng trong đời quân ngũ, chẳng ai có thể một mình làm tất cả.
Người lính mạnh hơn khi biết tin cậy đồng đội, tuân thủ kỷ luật và cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ.



