"Xóm kiên cường" ở Khánh Cường
"Xóm kiên cường" ở Khánh Cường
Giữa mịt mù khói lửa chiến tranh, có một xóm nhỏ chỉ vỏn vẹn 36 mái tranh vẫn kiên gan bám đất, giữ làng. Người dân chắt chiu từng hạt gạo nuôi du kích, lớp lớp thanh niên tiếp bước ra trận.
Sau ngày đất nước thống nhất, xóm ấy có 36 người con nằm lại nơi chiến trường, 9 người mẹ được tôn vinh là Mẹ Việt Nam anh hùng và 7 thương, bệnh binh mang trên mình vết tích chiến tranh. Người dân gọi đó là "xóm kiên cường".
Kiên gan giữa mưa bom bão đạn
Ở tuổi ngoài 80, những cựu chiến binh xóm 25, thôn Thanh Sơn, xã Khánh Cường (Quảng Ngãi), vẫn nhớ như in những ngày quê hương chìm trong khói lửa. Xóm nhỏ chỉ có vài chục mái tranh nép giữa đồng, lại trở thành "cái gai trong mắt" quân Mỹ và chính quyền Sài Gòn.
Họ coi đây là "điểm nối giữa cộng sản với dân chúng", nên trút xuống bao trận càn quét, bắn giết, đốt phá. Dân làng chạy giặc trong nước mắt, gánh gồng mắm muối, bồng bế con thơ, ngoái đầu nhìn mái tranh bốc cháy, trâu bò ngã gục trong loạt đạn tàn bạo. Ngay cả giếng nước, nguồn sống duy nhất, cũng bị ném lựu đạn phá hủy vì địch nghi có hầm bí mật thông vào bên dưới.
"Tháng 2.1963, pháo từ núi Giàng, núi Dâu và cả tàu chiến ngoài biển đồng loạt bắn dồn dập xuống xóm. Chỉ ít phút sau, 17 xe tăng bò lổm ngổm tiến vào, bộ binh cầm súng tiểu liên tràn theo. Chúng tôi kịp kêu gọi bà con chạy tránh bom rồi rút xuống hầm bí mật. Trận đó, 4 du kích bị bắt. Trong đó, 1 người bị bắn ngay tại chỗ chỉ vì mắng vào mặt bọn chúng: Lũ bán nước. 3 người còn lại bị đưa đi sát hại", cựu du kích Đào Văn Ngọc (83 tuổi) kể, giọng nghẹn lại.
Mỗi trận càn qua đi, người dân lại quay về dựng lại mái nhà, lấp hầm tránh pháo. Trẻ nhỏ quen với việc chui xuống hầm mỗi khi đêm xuống, nhiều đứa giật mình khóc thét trong tiếng pháo rền. Nhưng dân làng vẫn kiên quyết bám trụ để làm chỗ dựa cho Cách mạng.
Xóm 25 nằm giữa đồng, ba phía Đông, Tây, Nam bị đồn địch bao vây, phía bắc lại là ấp chiến lược có lính chốt giữ. Ấy vậy mà cán bộ Cách mạng vẫn về được với dân nhờ những ám hiệu mộc mạc: nón lá úp trên mái tranh, ngọn đèn dầu lập lòe, hay làn khói bếp lúc chiều buông. Ban đêm, mỗi khi du kích mang gạo rời xóm, dân làng âm thầm đi sau, xóa sạch dấu chân để che mắt kẻ địch.
Căm thù giặc, thanh thiếu niên nối nhau ra trận. Có người mới 13 tuổi đã tình nguyện làm giao liên, băng qua ruộng đồng đưa tin cho du kích. "Gia đình tôi có đến 9 anh chị em, tất cả đều tham gia cách mạng. Ba người trong đó đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Vậy nên tôi cũng tiếp bước, coi như trả món nợ quê hương", bà Trương Thị Dư (71 tuổi) kể.
Ông Nguyễn Xuân Thái (74 tuổi), nguyên du kích, sau này là Phó bí thư Xã ủy Phổ Cường, tự hào: "Xóm 25 ít dân nhất xã, vậy mà lại cung cấp nhiều nhân tài vật lực cho cách mạng. Người dân dũng cảm, kiên cường, chẳng nao núng trước bom đạn".
Ngày quê hương rợp bóng cờ chiến thắng, niềm vui sum họp xen lẫn những khoảng lặng đau thương. Ở xóm 25, nhiều người mẹ lặng lẽ giấu nỗi mất mát vào tim, bởi những giọt nước mắt đã khô cạn sau bao lần nghe tin con ngã xuống cho Tổ quốc hồi sinh. 36 người con của 23 bà mẹ đã nằm lại nơi chiến trường, nhiều người trong số họ ra đi khi tuổi đời chưa kịp chạm đến đôi mươi.


