Xóm nhỏ ven cánh đồng
Những năm tháng đất nước còn trong chiến tranh, ở một xóm nhỏ ven cánh đồng có bà cụ tên Năm. Tuổi đã cao, lưng còng, bước đi chậm chạp, nhưng bà luôn nghĩ mình vẫn còn có thể giúp ích cho quê hương.
Khi trai tráng trong làng ra trận, phụ nữ đi dân công, bà Năm nhận trông nom đám trẻ nhỏ để người lớn yên tâm công tác. Ban ngày, căn nhà tranh của bà lúc nào cũng rộn tiếng trẻ con. Bà nấu cháo, vá áo, kể chuyện cổ tích cho các em nghe. Tối đến, khi có báo động, bà dắt từng đứa xuống hầm trú ẩn rồi ngồi ôm chúng vào lòng cho đỡ sợ.
Một đêm mùa đông, bom rơi gần đầu làng khiến nhiều trẻ nhỏ hoảng loạn khóc thét. Bà Năm thắp chiếc đèn dầu nhỏ, cất tiếng ru ấm áp giữa căn hầm chật hẹp. Ánh đèn vàng rung rung soi gương mặt hiền từ của bà, làm lũ trẻ dần nín khóc. Trong bóng tối mịt mùng, ngọn đèn ấy như một bông hoa lửa mang lại bình yên cho mọi người.
Sau đêm ấy, dân làng thường gọi bà là “bà tiên hoa lửa”. Ai cũng biết bà không ra chiến trường, không làm việc lớn lao, nhưng sự dịu dàng và tấm lòng của bà đã giữ cho tuổi thơ nơi làng quê không chìm trong sợ hãi.
Ngày hòa bình trở lại, những đứa trẻ năm xưa trưởng thành, người làm thầy giáo, người làm bác sĩ, người trở thành bộ đội. Mỗi khi về quê, họ đều ghé thắp nén hương trước nhà bà Năm và nhớ về tiếng ru trong căn hầm năm cũ.
Câu chuyện về bà Năm nhắc rằng trong thời hoa lửa, lòng nhân hậu cũng là sức mạnh lớn lao. Có những con người bình dị đã âm thầm giữ ấm cả một thế hệ bằng tình thương của mình.



