Bài viết

Xuân Giáp Ngọ 1954

Xuân Giáp Ngọ 1954

14/08/2026Lê Thị Hương Trà ((LĐ) Đoàn phường Cam Ly - Đà Lạt)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Xuân Giáp Ngọ 1954

Mùa xuân Giáp Ngọ năm 1954 đến trong một thời điểm đặc biệt của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Sau chín năm chiến đấu gian khổ, quân và dân ta đang đứng trước một nhiệm vụ lớn. Ở phía trước là một chiến dịch có ý nghĩa quyết định đối với cuộc kháng chiến.

Những ngày đầu năm mới, Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn bận rộn với công việc của đất nước. Ngày 1 tháng 1 năm 1954, Người dự cuộc họp của Bộ Chính trị để bàn việc tổ chức và chỉ đạo chiến dịch ở Tây Bắc.

Trong cuộc họp, khi trao nhiệm vụ cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Bác căn dặn:

“Chắc thắng mới đánh, không chắc thắng không đánh.”

Đó là lời căn dặn thể hiện sự thận trọng và quyết tâm của Người. Trận đánh sắp tới có ý nghĩa rất lớn, vì vậy phải làm sao bảo đảm thắng lợi.

Những ngày đầu xuân, Bác còn có một câu chuyện rất đẹp với người bạn Trung Quốc – đồng chí Vi Quốc Thanh, Trưởng đoàn cố vấn quân sự Trung Quốc.

Một hôm, Bác đi tìm đồng chí Vi Quốc Thanh nhưng không gặp. Ngày hôm sau, Người gửi cho đồng chí một bài thơ bằng chữ Hán có tên “Tầm hữu vị ngộ” – Tìm bạn không gặp.

Trong bài thơ, Bác kể rằng mình đã đi một quãng đường rất xa để tìm bạn. Đường núi hiểm trở khiến ngựa mệt mỏi. Nhưng trên đường trở về, Người bất ngờ bắt gặp một cây mai núi đang nở hoa. Giữa núi rừng, mỗi bông hoa mai vàng như mang đến một nét xuân tươi đẹp.

Bài thơ thể hiện tình cảm chân thành và tình bạn sâu sắc giữa Bác Hồ và đồng chí Vi Quốc Thanh.

Nhưng mùa xuân ấy, niềm vui của Bác không chỉ đến từ những bông hoa mai.

Ngày 1 tháng 2 năm 1954, nhân dịp Tết Nguyên đán Giáp Ngọ, Bác gửi Thơ chúc Tết quân và dân cả nước.

Trong lời chúc Tết, Bác nhắc mọi người rằng năm mới, quân và dân ta có hai nhiệm vụ quan trọng. Trước hết là phải đẩy mạnh kháng chiến để giành độc lập, tự do. Bên cạnh đó là thực hiện cải cách ruộng đất, từng bước giúp người nông dân có ruộng và cải thiện cuộc sống.

Bác nhấn mạnh rằng quân và dân phải đồng lòng, đoàn kết. Khi mọi người cùng chung sức thì sự nghiệp kháng chiến và kiến quốc nhất định sẽ thành công.

Ở ngoài mặt trận, những người lính vẫn đang chiến đấu.

Tết đến nhưng họ không được trở về sum họp với gia đình. Họ vẫn phải ở giữa núi rừng, giữa những trận đánh đầy gian khổ.

Bác biết điều đó.

Ngày Tết, Người gửi thư thăm hỏi các cán bộ, chiến sĩ. Bác chúc họ “Năm mới, cố gắng mới, thắng lợi mới”.

Bác nhắc rằng các chiến sĩ đã lập được nhiều chiến công, nhưng ngay trong ngày Tết họ vẫn phải xung phong chiến đấu, chịu đựng gian khổ và thi đua đánh giặc.

Bác nói rằng Người luôn luôn nhớ các chiến sĩ.

Rồi Bác gửi tới họ một lời động viên đầy tin tưởng.

Người mong các chiến sĩ giữ vững quyết tâm, chiến đấu bền bỉ và lập thêm nhiều chiến công, để mùa xuân năm ấy trở thành một mùa xuân đại thắng lợi.

Bác còn nói rằng Người đang chờ những tin thắng trận gửi về làm quà Tết. Người đã chuẩn bị sẵn phần thưởng cho những đơn vị và cá nhân lập được nhiều chiến công.

Đối với Bác, món quà Tết quý giá nhất không phải là vật chất.

Đó là tin thắng trận từ tiền tuyến.

Trong khi đồng bào cả nước đón Tết, những người lính vẫn đang tiến về phía trước. Từng đoàn quân hành quân, từng chuyến hàng được đưa ra mặt trận. Hậu phương dồn sức người, sức của cho tiền tuyến.

Tất cả đều hướng về Tây Bắc.

Tất cả đều hướng về một trận đánh lớn.

Và trong những ngày đầu xuân ấy, Bác Hồ luôn giữ một niềm tin mạnh mẽ rằng nếu quân và dân đoàn kết, nếu toàn dân cùng chung sức, cuộc kháng chiến nhất định sẽ đi đến thắng lợi.

Mùa xuân Giáp Ngọ năm 1954 vì thế không chỉ là một mùa xuân của những lời chúc.

Đó là mùa xuân của sự chuẩn bị cho một thắng lợi lớn.

Bác gửi đến quân và dân niềm tin, gửi đến các chiến sĩ lời động viên, đồng thời nhắc nhở những người chỉ huy phải thận trọng, phải bảo đảm chắc thắng.

Và chỉ vài tháng sau, niềm tin ấy đã trở thành hiện thực.

Chiến thắng Điện Biên Phủ đã làm nên một mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc.

Nhìn lại mùa xuân Giáp Ngọ, người ta có thể thấy hình ảnh Bác Hồ giữa những ngày chuẩn bị cho trận đánh lịch sử: Người vừa lo việc nước, vừa quan tâm đến những người đang chiến đấu, vừa gửi lời chúc Tết tới đồng bào, chiến sĩ và chờ đợi món quà quý nhất từ mặt trận.

Đó là tin thắng trận.

Và mùa xuân năm ấy đã trở thành mùa xuân của niềm tin — niềm tin vào một ngày toàn thắng đang đến gần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn