"Xuân này con không về" - Câu chuyện thời hoa lửa của Liệt sĩ Trần Trung Thực
"Mẹ yêu quý của con, mùa xuân đã về, có ngày Tết cổ truyền dân tộc, là ngày vui nhất của mọi gia đình, và là ngày sum họp của gia đình ta. Với con, 4 xuân rồi, con không thể được, và xuân này là thứ năm mẹ ạ. Mẹ ơi, cuộc chiến đấu còn dài và ác liệt. Dù gì đi nữa, dù có phải hy sinh, con bảo vệ xong biết giới con về với mẹ. Mẹ yêu của con chúc mẹ trẻ mãi, luôn an tâm về con"
"Xuân này con không về" - Câu chuyện thời hoa lửa của Liệt sĩ Trần Trung Thực
Liệt sĩ Trần Trung Thực, quê ở xã Phú Thọ, Đại đội 7, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 149 - Sư đoàn 356, hy sinh ngày 14 tháng 1 năm 1985 tại mặt trận biên giới Vị Xuyên, Hà Giang. Trước khi ra quân tham gia chiến đấu giành chốt biên giới, anh đã viết lá thư cuối cùng gửi mẹ, chứa đầy tình yêu quê hương và lòng trân trọng những ngày sum họp gia đình.
Anh viết:
Mẹ yêu quý của con, mùa xuân đã về, có ngày Tết cổ truyền dân tộc, là ngày vui nhất của mọi gia đình, và là ngày sum họp của gia đình ta. Với con, 4 xuân rồi, con không thể được, và xuân này là thứ năm mẹ ạ. Mẹ ơi, cuộc chiến đấu còn dài và ác liệt. Dù gì đi nữa, dù có phải hy sinh, con bảo vệ xong biết giới con về với mẹ. Mẹ yêu của con chúc mẹ trẻ mãi, luôn an tâm về con
Vào thời điểm viết thư, Trần Trung Thực đã 4 năm không về quê Tết, và xuân năm 1985 sẽ là thứ năm anh xa gia đình. Anh biết rõ khu vực biên giới Vị Xuyên có khí hậu khắc nghiệt, cuộc sống khổ cực và chiến đấu ác liệt, nhưng anh vẫn vững vàng bước vào mặt trận, để bảo vệ non sông Tổ quốc.
Trong những ngày cuối cùng trước khi hy sinh, anh viết nhật ký mô tả cảnh vật biên giới, lòng căm thù kẻ thù và mong muốn một ngày không xa đất quê hương được bình yên, đồng bào quay về xây dựng quê hương giàu đẹp. Ngày 14 tháng 1 năm 1985, trong trận chiến giành chốt biên giới, Trần Trung Thực hy sinh vì Tổ quốc, giữ vững vinh quang của người lính Việt Nam.
Sau khi anh hy sinh, đồng đội đã tìm thấy lá thư và cuốn nhật ký của anh trong tư trang, cùng với một chiếc vòng tay may mắn mà mẹ đã may cho anh. Bức thư trở thành di vật thiêng liêng, giúp người thân hiểu rõ lòng yêu nước và tình cảm gia đình của liệt sĩ trẻ.
Có những lời hứa không thể thực hiện vì người hứa đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã mang lại những mùa xuân đoàn viên cho hàng triệu gia đình Việt Nam hôm nay. Những lá thư từ chiến trường sẽ mãi là biểu tượng của lòng yêu nước, lòng hiếu thảo và tinh thần bất khuất của thế hệ "thời hoa lửa".



