Khác

Xúc động nghe lại bài bình luận của Đài Tiếng nói Việt Nam ngày 30/4/1975

Đỗ Ngọc Hải Đăng

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026phường Ngô Quyền (phường Ngô Quyền)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG NÓI CỦA NGÀY NON SÔNG THỐNG NHẤT

Chiều 30/4/1975.

Hà Nội như nín thở chờ đợi.

Suốt nhiều ngày, tin chiến thắng từ các chiến trường liên tiếp dội về. Nhưng đến thời khắc quyết định, những người làm việc tại Đài Tiếng nói Việt Nam vẫn căng mình trong phòng thu, chờ những thông tin cuối cùng từ chiến trường miền Nam.

Đó không chỉ là một buổi phát thanh.

Đó là thời khắc mà cả dân tộc đang chờ đợi.

Theo hồi ức được VOV ghi lại, chiều hôm ấy, bài bình luận mang tên “Cả nước ôm hôn thành phố Hồ Chí Minh rực rỡ tên vàng”, do nhà báo Cao Nham viết, được chuyển tới phòng thu lúc 16 giờ 45. Phát thanh viên Trần Phương, với giọng đọc miền Nam đầy xúc động, được giao đọc bài bình luận để phát sau bản tin chiến thắng.

Không ai biết chính xác khoảnh khắc ấy sẽ được ghi nhớ đến bao lâu.

Nhưng họ biết mình đang đọc một trang lịch sử.

KHI GIỌNG NÓI TRỞ THÀNH LỊCH SỬ

Trong phòng thu, ánh đèn đỏ bật lên.

Không gian im lặng.

Phát thanh viên Trần Phương bắt đầu cất tiếng.

Đó là những lời mở đầu đầy xúc động về một thành phố vừa được giải phóng, về niềm vui của cả nước và về khoảnh khắc non sông đi đến ngày thống nhất.

Ngoài phòng thu, các đồng nghiệp lặng người lắng nghe.

Có người từng trải qua chiến tranh.

Có người có người thân đang ở miền Nam.

Có người đã chờ ngày này suốt hàng chục năm.

Và khi những câu chữ vang lên trong phòng thu, họ hiểu rằng tiếng nói mình đang truyền đi không đơn thuần là một bản tin.

Đó là tiếng nói của một thời đại vừa sang trang.

Bài bình luận gọi chiến thắng giải phóng Sài Gòn là kết quả của một quá trình đấu tranh lâu dài và là đỉnh cao của Chiến dịch Hồ Chí Minh.

“CẢ NƯỚC ÔM HÔN THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH”

Có lẽ điều khiến bài bình luận ấy sống mãi không chỉ nằm ở những câu chữ hào hùng.

Mà còn ở cảm xúc của những người đã đọc nó.

Phát thanh viên Trần Phương sau này hồi tưởng rằng trong cuộc đời làm phát thanh, ông chưa từng được đọc một bài nào xúc động, nghẹn ngào như bài bình luận chiều hôm ấy.

Bởi đằng sau mỗi câu nói là biết bao năm tháng chiến tranh.

Là những người lính đã nằm lại trên những cánh rừng.

Là những người mẹ chờ con.

Là những người vợ chờ chồng.

Là những đứa trẻ lớn lên giữa tiếng bom.

Và là những con người đã đi qua tuổi trẻ với một niềm tin giản dị:

Rồi sẽ có một ngày đất nước hòa bình.

Ngày ấy cuối cùng đã đến.

TIẾNG RADIO TRONG NHỮNG MÁI NHÀ

Ở Hà Nội, người dân nghe tin chiến thắng qua radio rồi ùa ra đường.

Pháo hoa, cờ đỏ và tiếng reo vui làm những con phố trở nên náo nhiệt. Theo tư liệu của VOV, bản tin chiến thắng đặc biệt được phát cùng thời điểm Hà Nội bùng nổ niềm vui mừng; sau đó bài bình luận được phát tiếp, tạo thành một chương trình đặc biệt ghi dấu trong lịch sử phát thanh Việt Nam.

Có lẽ ở đâu đó, một người mẹ già ngồi sát chiếc radio.

Bà nghe từng câu.

Rồi hỏi:

— Thế là hết chiến tranh rồi phải không con?

Người con ngồi bên cạnh không trả lời ngay.

Anh chỉ gật đầu.

Bà quay mặt đi.

Nước mắt chảy xuống.

Không phải vì buồn.

Mà bởi trong giây phút ấy, bà chợt nhớ đến người con đã không trở về.

Chiến thắng đến với hàng triệu người.

Nhưng với nhiều gia đình, niềm vui ấy luôn đi cùng một khoảng trống không thể lấp đầy.

NỬA THẾ KỶ SAU

Năm mươi năm đã trôi qua.

Những giọng đọc của ngày 30/4/1975 giờ chỉ còn vang lên từ những bản ghi âm cũ.

Những người từng ngồi trong phòng thu năm ấy đã lần lượt đi xa. Nhưng tiếng nói của họ vẫn còn đó.

Mỗi khi nghe lại, người hôm nay có thể cảm nhận được một điều rất đặc biệt:

Lịch sử đôi khi không chỉ được lưu giữ trong những trang sách.

Lịch sử còn nằm trong một giọng nói.

Trong tiếng chuông điện thoại của một phòng thu.

Trong chiếc máy phát thanh cũ.

Trong khoảnh khắc một phát thanh viên hít thật sâu trước khi đọc những dòng tin mà cả dân tộc đang chờ đợi.

Và trong sự nghẹn ngào không thể che giấu của một con người khi biết rằng đất nước mình cuối cùng đã đi đến ngày hòa bình.

TIẾNG VỌNG KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Ngày 30/4/1975, Đài Tiếng nói Việt Nam không chỉ truyền đi một tin chiến thắng.

Đài đã truyền đi cảm xúc của một dân tộc sau một hành trình dài đầy mất mát và hy sinh.

Bởi vậy, nửa thế kỷ sau, khi nghe lại bài bình luận “Cả nước ôm hôn thành phố Hồ Chí Minh rực rỡ tên vàng”, người nghe hôm nay vẫn có thể thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa của lịch sử.

Phía sau cánh cửa ấy là chiến tranh.

Phía trước là hòa bình.

Và ở giữa là một giọng nói vang lên từ chiếc radio:

Chiến dịch Hồ Chí Minh đã toàn thắng. Sài Gòn đã được giải phóng.

Một câu nói.

Một khoảnh khắc.

Một ngày.

Nhưng đủ để làm thay đổi vận mệnh của cả một dân tộc.

Nửa thế kỷ đã qua, tiếng nói ngày ấy vẫn còn vang vọng. Không chỉ để nhắc chúng ta nhớ về một chiến thắng, mà để nhắc mỗi thế hệ hôm nay biết trân trọng hơn hai chữ “hòa bình” – điều mà biết bao thế hệ người Việt Nam đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ, nước mắt và cả sự hy sinh của mình.

Xem bài tư liệu gốc của Đài Tiếng nói Việt Nam

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn