XUỒNG BA LÁ GIỮA ĐÊM
Ở miền Tây, kênh rạch chằng chịt. Du kích di chuyển chủ yếu bằng xuồng nhỏ.
Một đêm, chúng tôi chở tài liệu qua một con rạch lớn. Trăng sáng, nước lặng, nhưng đó cũng là lúc dễ bị lộ nhất.
Chị Sáu – người chèo xuồng – rất bình tĩnh. Mỗi nhịp chèo đều nhẹ, không tạo tiếng động.
Giữa dòng, bất ngờ có ánh đèn từ phía địch quét tới. Tất cả nằm rạp xuống xuồng.
Chị Sáu nhanh trí, lái xuồng áp sát một bụi dừa nước, dùng mái chèo khẽ giữ xuồng đứng yên.
Ánh đèn quét qua rồi đi.
Khi an toàn, chị chỉ cười:
“Sông nước quen rồi, biết chỗ nào trốn.”
Nhờ sự bình tĩnh ấy, chuyến đi hoàn thành trót lọt.



