XƯƠNG TA GÃY ĐỂ NỐI LIỀN NAM BẮC MÁU TA RƠI CHO BỘ ĐỘI TRƯỞNG THÀNH…”
Có những câu thơ không được viết bằng mực… mà được viết bằng máu và ý chí.
“XƯƠNG TA GÃY ĐỂ NỐI LIỀN NAM BẮC
MÁU TA RƠI CHO BỘ ĐỘI TRƯỞNG THÀNH…”
Có những câu thơ không được viết bằng mực… mà được viết bằng máu và ý chí.
Năm 1972, khi mới 16 tuổi, nữ chiến sĩ biệt động Phan Thị Ngọc Tươi bị địch bắt sau khi ở lại chiến đấu, chặn địch để đồng đội rút lui an toàn.
Trong những ngày bị giam cầm và tra tấn tại Nhà tù thiếu nhi Đà Lạt, trước những đòn roi tàn bạo, cô gái trẻ ấy vẫn không khuất phục. Những dòng chữ được khắc ghi trên tường xà lim đã trở thành lời thề sắt đá của một thế hệ:
“Xương ta gãy để nối liền Nam Bắc,
Máu ta rơi cho bộ đội trưởng thành.”
Sinh năm 1956 tại Bến Tre, mới 13 tuổi đã bước vào con đường cách mạng sau khi cha hy sinh. Tuổi đời còn rất nhỏ, nhưng lòng can đảm thì lớn lao.
Từ một cô bé tuổi thiếu niên, bà tham gia những nhiệm vụ đầy hiểm nguy, nhiều lần đối mặt với sự sống và cái chết. Có những lúc phải cải trang, có những lúc phải đối diện trực tiếp với kẻ thù, nhưng chưa bao giờ bà để nỗi sợ hãi khuất phục ý chí.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà tiếp tục học tập, trưởng thành và cống hiến trong lực lượng Công an nhân dân, mang cấp hàm Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Một cô gái 13 tuổi đã chọn con đường mà nhiều người trưởng thành cũng không đủ can đảm bước vào.
Một người phụ nữ đã dành tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Và hôm nay, khi chúng ta được sống trong hòa bình, những câu chuyện ấy càng khiến chúng ta hiểu rằng:
Hòa bình không tự nhiên mà có.
Đằng sau hai chữ “hòa bình” là máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao thế hệ.
Xin được cúi đầu tri ân Đại tá, Anh hùng LLVTND Phan Thị Ngọc Tươi – người nữ chiến sĩ năm xưa đã biến tuổi thơ thành tuổi chiến đấu, biến đau thương thành ý chí và biến sự hy sinh thành một phần ký ức không thể nào quên của dân tộc.
Nếu câu chuyện này khiến bạn xúc động, hãy chia sẻ để thế hệ hôm nay và mai sau cùng biết, cùng nhớ và cùng tự hào.



