XUYẾN CHI GIỮA CHIẾN TRẬN
XUYẾN CHI GIỮA CHIẾN TRẬN

Có một loài hoa mọc lên ở bất cứ nơi nào có đất, trải dài ở khắp các vùng miền thân thương trên đất nước Việt Nam. Cứ tưởng phải chọn nơi bình yên, xuyến chi mới đua nở, ấy vậy mà giữa chiến trận bom mìn, loài hoa này vẫn cứ băng băng đâm toạc nền đất cứng cỗi cằn để hiến dâng trọn vẹn hương sắc. Và hành trình về thời chiến đấu của bà Đoàn Thị Mậu đã làm tôi mường tượng nên hành trình của loài hoa xuyến chi ấy, một loài hoa bé nhỏ, chân mộc nhưng không ngừng kiên trì, nỗ lực, nở rộ quanh năm,… gửi cho đời những giá trị đẹp đẽ nhất trong chính bản thân mình.
Có một người con gái chưa tròn tuổi đôi mươi đã gác lại sự nghiệp bảng đen phấn trắng để đi theo lý tưởng cách mạng rực cháy trong mình. “Khi nhìn thấy máy bay địch bay đến cận kề, tôi phải cho các em học sinh sơ tán khẩn cấp; nhìn những lần quân địch rải bom gây ra đầy thương tích trên thân thể học sinh tôi, lòng tôi có cái gì đó thôi thúc mạnh mẽ buộc tôi phải thưa với cha mình, xin được xung phong tham gia vào kháng chiến” (Đồng chí Đoàn Thị Mận chia sẻ)Hành trình ấy bắt đầu từ tháng 11 năm 1965, khi vào đơn vị, bà được phân công làm “chị nuôi”, phục vụ cho một đại đội khoảng 90 chiến sĩ cùng hai nữ đồng đội khác. Đến năm 1968, được chuyển về công tác ở đơn vị chính tại kho J102 - Tổng cục Kỹ thuật, tiếp tục làm công việc chị nuôi và xen lẫn công việc quản lý xe - máy. “Lúc bấy giờ, tôi cảm thấy tuổi mình còn trẻ, rất trẻ và yêu đời, vì vậy tôi chỉ biết phục vụ, phục vụ và phục vụ hết mình cho chiến đấu để đất nước mau chóng được thống nhất”, từ lý tưởng phụng sự cao cả ấy mà nữ hậu cần đã cống hiến hết mình cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, giành lại độc lập và toàn vẹn lãnh thổ cho đất nước.Những nỗi niềm đặc biệt trong trái tim của người “chị nuôi” trẻ tuổi này gắn liền với “Chiến dịch Xuân - Hè 1972” hay còn được gọi với tên khác là “Mùa hè đỏ lửa”. Năm giờ sáng mỗi ngày, bà và đồng đội phải di tản vào tận rừng sâu để không gây chú ý đối với quân địch. Đến năm giờ chiều, lại phải mau chóng quay trở về đơn vị để cấp xăng cho xe ra chiến trường. Họ cấp xăng liên tục từ tối đến rạng sáng, và mỗi đêm như vậy chị cấp khoảng “mười nghìn lít xăng” cho những chiếc xe tăng “vĩnh cữu” lên đường, ra với chiến trường bom đạn. Có những lúc hơi xăng xộc mạnh vào mũi miệng làm cho họ khó thở, kiệt sức nhưng bà chưa từng bỏ cuộc để hoàn thành tốt nhất công việc mình làm, hỗ trợ hết mình cho kháng chiến.Trong những lần sơ tán, bà đã nhiều lần cùng đồng đội trốn vào hang sâu trong núi rừng để tránh bom mìn, những khi bom nổ, khói bụi xông thẳng vào hang khiến cho tất cả mọi người gần như không thở được. Cũng có lần bà một mình trốn dưới đất đá, nghe tiếng bom gầm sát bên tai làm rung chuyển cả đất trời, chẳng biết bản thân lúc này sẽ sống hay sẽ chết. Đến khi ngoi đầu lên, nhìn thấy những người đồng đội của mình nằm rải rác dưới nền đất, bà khó có thể nào mạnh mẽ được mà không phải tuôn trào nước mắt. “Trong quá trình công tác, tôi biết công việc của mình chỉ là hậu cần, chưa to lớn bằng các chiến sĩ ngoài kia, nhưng tôi luôn dặn lòng rằng dù làm bất cứ công việc gì cũng cần phải cống hiến hết sức lực của mình ra, cống hiến hết tuổi trẻ của mình ra, để đổi lấy hòa bình cho nhân dân, cho đất nước” - những lời tâm tình này khiến cho lòng ta không khỏi xót xa, xao xuyến.Sau kháng chiến, bà được chuyển về công tác ở huyện Đồng Xuân (nay là xã Đồng Xuân, tỉnh Đắk Lắk), sau đó nữa là công tác tại thị xã Sông Cầu (nay thuộc phường Sông Cầu tỉnh Đắk Lắk). Dẫu ở vị trí nào bà vẫn luôn cống hiến không mệt mỏi. Bà nói “tôi vẫn luôn cố gắng công tác hết mình, để hiến dâng sức người sự phát triển của tổ quốc quê hương” . Câu nói ấy đã thức tỉnh những lý tưởng vốn ngủ quên trong thâm tâm của mỗi con người chúng ta.Cho đến hôm nay, cô gái trẻ gan dạ năm nào đã vì sức mạnh của thời gian mà trở thành một cụ bà, rất đỗi hiền hậu. Năm tháng trôi, câu chuyện thời bom mìn đã chìm sâu vào trong ký ức, thế nhưng trong bà vẫn luôn chứa đựng những điều gây cho ta những cảm xúc khó tả mỗi khi ngồi cạnh bên. Đó là một bàn tay chai sạn mà lại ấm nồng, một khuôn mặt đang cười nhưng nếu chỉ nhìn vào đôi mắt thôi cứ tưởng bà đang khóc, đâu đó những giọt nước cứ long lanh, và ứ đọng trong đôi mắt của bà như dấu vết của một người đã trải qua quá nhiều đau thương và mất mát.Tôi gọi hành trình chiến đấu của bà và cả những người đồng đội khác - những hậu cần đằng sau những người cầm súng ra trận, là hành trình của loài hoa xuyến chi. Bởi họ vô cùng mộc mạc, vô cùng dân dã, là những con người của làng quê tham gia chiến trận nhưng chưa từng một ngày bỏ cuộc, chưa từng một ngày ngừng cống hiến cho ngọn cờ độc lập đỏ tươi tung bay trên nền trời của tổ quốc. Hoa xuyến chi nở quanh năm như những người chị nuôi năm ấy đã mãi miết kiên trì qua từng năm tháng của lửa đạn. Có những bông hoa hôm nay vẫn nở, nhưng cũng có những bông hoa đã bị thiêu rụi mãi mãi trong chiến trường năm xưa… nhưng bất kể là bông hoa nào cũng khắc sâu những bài học về lẽ sống đầy giá trị được làm nên từ xương máu của con người quê hương ta từ những ngày đỏ lửa…
Chùm ảnh tư liệu
1 / 2
Ảnh tư liệu của bài viết.


