Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

XUYÊN QUA ĐẠI NGÀN TRƯỜNG SƠN: NHỮNG NGÀY NẾM MẬT NẰM GAI NƠI ĐẤT BẠN

Hà Tĩnh26/08/2026Đoàn trường THPT Nguyễn Thái Bình, Đoàn phường Tân Hoà (Phường Tân Hòa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

XUYÊN QUA ĐẠI NGÀN TRƯỜNG SƠN: NHỮNG NGÀY NẾM MẬT NẰM GAI NƠI ĐẤT BẠN

Trước khi trở thành một người lính giữ Thành cổ, tuổi trẻ của ông Khoa đã được thử lửa bằng những năm tháng nếm mật nằm gai, xuyên qua đại ngàn Trường Sơn để sang làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường nước bạn Lào.

Ký ức vùng giải phóng

Đầu những năm 1970, mặt trận phía Tây Trường Sơn – chiến trường C – luôn là một trong những tọa độ giao tranh khốc liệt nhất. Chàng trai trẻ Đinh Công Khoa ngày ấy khoác lên mình chiếc áo lính xanh, ba lô con cóc trên vai, bước vào những trận hành quân dài bất tận dưới tán rừng già. Nhiệm vụ của đơn vị ông là phối hợp cùng liên quân Việt – Lào để giữ vững và mở rộng vùng giải phóng, bảo vệ huyết mạch giao thông chiến lược.

"Ở chiến trường Lào, kẻ thù không chỉ là bom đạn của địch," ông Khoa khẽ nhấp chén trà, giọng trầm xuống. "Kẻ thù đáng sợ nhất lúc đó chính là cái đói, cơn sốt rét rừng ngã nước và khí hậu khắc nghiệt." Những mùa mưa Trường Sơn đổ ập xuống rừng già, đường hành quân biến thành những bãi sình lầy ngập đến gối. Nhiều đêm liền, ông và các đồng đội phải ngủ võng mắc vội dưới tán cây, muỗi rừng vo ve bên tai, quần áo trên người chưa kịp khô từ trận mưa hôm trước đã sũng nước mưa hôm sau.

Nghĩa tình liên quốc gia

Thế nhưng, chính trong gian khổ, tình đồng chí giữa những người lính tình nguyện Việt Nam và bộ đội Pathét Lào lại càng thêm thắt chặt. Ông Khoa kể về những buổi chia nhau từng củ sắn lùi, từng ngụm nước suối trong cơn khát cháy họng. Người dân bản Lào dù nghèo khó, dù cuộc sống bị bom đạn cày xới, vẫn sẵn sàng nhường cơm sẻ áo, giấu bộ đội Việt Nam trong nhà.

Những trận đánh giữ chốt bảo vệ bản làng nơi biên giới trở thành những mốc son không thể xóa nhòa trong tâm khảm người lính trẻ. Giữa tiếng bom gầm đạn rú, súng trên tay ông Khoa và các đồng đội chưa bao giờ ngơi nghỉ. Họ chiến đấu không chỉ vì nền độc lập của Tổ quốc mình, mà còn vì tự do và nụ cười của những đứa trẻ đất nước Triệu Voi. Cuộc chiến sinh tử tại đất bạn đã rèn luyện cho ông một bản lĩnh thép, chuẩn bị cho một chặng đường cam go hơn gấp bội đang đợi phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn