Y Bih Aleo
Y Bih Aleo (1901–1987) là một nhà cách mạng, trí thức và lãnh đạo người Ê Đê, quê tại buôn Niêng, xã Ea Nuôl, nay thuộc thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk. Ông được xem là một trong những người con ưu tú của Tây Nguyên, có đóng góp quan trọng trong phong trào giải phóng dân tộc Việt Nam thế kỷ XX.
Xuất thân là một trí thức được đào tạo trong hệ thống giáo dục Pháp, Y Bih Aleo từng làm thông ngôn và tham gia lực lượng bảo an. Sau khi nhận thấy sự áp bức của thực dân, ông chống lệnh đàn áp phong trào chống sưu cao thuế nặng và bị cầm tù. Trong thời gian tù đày, ông được giác ngộ cách mạng, rồi tham gia lực lượng Cứu quốc quân của Việt Minh, chỉ huy nhiều trận đánh ở Tây Nguyên trong kháng chiến chống Pháp.
Năm 1960, tại căn cứ Kon Hà Nừng (Gia Lai), ông được bầu làm Chủ tịch Phong trào tự trị Tây Nguyên, góp phần vận động đồng bào các dân tộc đoàn kết, tham gia Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Sau năm 1969, ông đại diện các dân tộc Tây Nguyên trong Hội đồng cố vấn Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam. Sau thống nhất đất nước, ông làm Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Đắk Lắk, tiếp tục thúc đẩy đoàn kết dân tộc.
Y Bih Aleo được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1994, tên ông được đặt cho một con đường lớn ở thành phố Buôn Ma Thuột. Phần mộ của ông đặt tại buôn Drây H’Linh, xã Hòa Xuân, là nơi học sinh và nhân dân thường đến tưởng niệm.


