Người có công giúp đỡ cách mạng

Ý chí không gục ngã của Cô Nguyễn Thị Kim Phúc

Nguyễn Thị Kim Phúc. Sinh năm 1947 (Bí danh Thu Hương) Quê quán: xã Bình Phước, Mang Thít - Vĩnh Long Hiện cư trú: ấp Thành Thuận, xã Mỹ Thuận, tỉnh Vĩnh Long Đang hưởng chế độ: Người tù kháng chiến

Vĩnh Long04/11/2025Đoàn xã Mỹ Thuận (Đoàn xã Mỹ Thuận)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, ở vùng quê Bình Phước – Mang Thít yên bình ngày nào, có một người con gái tên Nguyễn Thị Kim Phúc (sinh năm 1947) với bí danh Thu Hương, đã sống một thời tuổi trẻ đầy gian lao mà cũng đầy hào hùng.

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, sớm chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, chị Phúc nuôi trong mình lòng căm thù giặc sâu sắc và ước nguyện góp sức cho cách mạng.

Những năm 1967 – 1968, khi phong trào cách mạng dâng cao, chuẩn bị cho Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, cô Thu Hương được giao nhiệm vụ vừa khảo sát vừa trinh sát tại thị xã Vĩnh Long. Nhiệm vụ của cô vô cùng nguy hiểm: phải nắm tình hình địch, địa hình, lực lượng bố trí, đường đi nước bước cho bộ đội tiến công.
Ban ngày, cô giả làm người buôn bán nhỏ đi chợ; ban đêm, cô men theo các ngả đường, ghi nhớ từng bốt gác, từng con rạch, từng lối tắt qua ruộng đồng.
Công việc ấy đòi hỏi bản lĩnh, trí thông minh và sự dũng cảm phi thường - những phẩm chất mà cô Thu Hương có thừa.

Rơi vào tay giặc – Một tuần tra tấn địa ngục

Cuối năm 1969, trong một lần đi chợ để liên lạc, cô bị địch phát hiện và bắt giữ. Chúng đưa cô về Khám Lớn chợ Mới Vĩnh Long – nơi giam giữ nhiều chiến sĩ cách mạng.
Tại đây, cô bị thẩm tra suốt một tuần lễ, chịu đủ mọi hình thức tra tấn tàn bạo: chúng bắt cởi quần áo, trần truồng, đổ nước lên người và nhiều hình thức để ép cung khác.

Thế nhưng, cô Thu Hương vẫn kiên định, không khai nửa lời.
Mỗi khi địch gào thét:

“Nói đi! Đồng bọn mày là ai?”
Cô chỉ lặng im, nhìn thẳng vào chúng, ánh mắt sáng rực niềm tin:
“Tôi chỉ là người đi chợ, tôi không biết gì cả.”

Không khuất phục được ý chí của người con gái kiên trung, chúng đành giam cô suốt một năm trong tù, trước khi buộc phải thả tự do.

Trở về – Tiếp tục chiến đấu

Ra khỏi nhà tù đế quốc, thân thể mang đầy thương tích, nhưng tinh thần chiến đấu của cô Thu Hương vẫn cháy bỏng.
Vừa trở về, cô lập tức bắt liên lạc với tổ chức, tiếp tục công tác phục vụ phong trào địa phương cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng (30/4/1975).

Sau ngày thống nhất, cô xin nghỉ công tác để về chăm sóc bà nội già yếu, nhưng trong lòng vẫn một niềm tự hào lặng lẽ – vì tuổi trẻ của mình đã sống xứng đáng với Tổ quốc.

Ký ức không thể quên

Khi nhắc lại những năm tháng ấy, ánh mắt bà Thu Hương vẫn nhòe đi. Bà nói chậm rãi:

“Cái hình ảnh ám ảnh nhất trong đời tôi là lúc đồng đội hy sinh... Chín người anh em mất cùng lúc, mà khi chở đi chôn, chở đến ba cái Nghĩa trang mới có đủ chỗ chôn cất. Có anh em chết, chỉ mặc độc cái quần tà lỏn...”

Những ký ức ấy là vết thương không bao giờ lành, nhưng cũng là ngọn lửa giúp bà sống mạnh mẽ, tự hào về quá khứ “thời hoa lửa” của mình.

Người nữ tù kháng chiến – Ngọn lửa mãi sáng

Ngày hôm nay, ở tuổi xế chiều, bà Nguyễn Thị Kim Phúc – người nữ tù kháng chiến năm nào – vẫn sống giản dị nơi quê nhà Mỹ Thuận.
Mỗi khi kể lại chuyện cũ, bà không nói về đau thương, mà chỉ mỉm cười:

“Tụi tôi lúc đó chỉ nghĩ đơn giản lắm – miễn sao nước nhà độc lập, dân mình được sống yên bình, thì dù có chết cũng không hối tiếc.”

Câu chuyện của bà là minh chứng cho lòng trung kiên, gan dạ của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến – một bông hoa lửa nở giữa khói bom, tỏa hương mãi đến hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn