ý chí sắt đá của tuổi trẻ, sẵn sàng dấn thân vào nơi gian khổ để giữ gìn sự bình yên cho nhân dân
Năm 1981, khi đất nước đã hòa bình thống nhất nhưng ở hai đầu biên giới, tiếng súng bảo vệ chủ quyền lãnh thổ vẫn đang dồn dập và căng thẳng, chàng thanh niên Nguyễn Văn Phương (sinh năm 1958) đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, lên đường nhập ngũ ở tuổi 23. Bước vào đời lính với sự chín chắn và trưởng thành, ông mang theo bầu máu nóng và ý chí sắt đá của tuổi trẻ, sẵn sàng dấn thân vào nơi gian khổ để giữ gìn sự bình yên cho nhân dân.
Chặng đường 3 năm đứng trong hàng ngũ quân đội (1981 – 1984) là một hành trình đầy thử thách, tôi luyện bản lĩnh của chiến sĩ Nguyễn Văn Phương trên những dốc đá tai mèo và chiến hào đầy sương muối. Đơn vị của ông nhận lệnh hành quân lên mặt trận biên giới phía Bắc, trực tiếp tham gia chiến đấu bám trụ và phòng ngự tại những vị trí tiền tiêu khốc liệt nhất. Ký ức sâu đậm, đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông diễn ra vào một đêm đông năm 1983, trong một trận chiến đấu phòng ngự thầm lặng nhưng đầy cam go.
Đêm đó, lợi dụng thời tiết sương mù dày đặc và mưa phùn lạnh thấu xương của vùng núi cao, quân địch bất ngờ nã pháo dồn dập vào tọa độ chốt giữ của tiểu đội ông Phương. Tiếng đạn pháo nổ chát chúa làm rung chuyển cả hệ thống hầm hào, đất đá cày xới mịt mù, khói bom khét lẹt. Sức ép từ một quả nổ gần đã làm sập một góc hầm chốt giữ, đánh đứt đường dây điện thoại hữu tuyến – mạch máu thông tin liên lạc duy nhất giữa trận địa tiền tiêu với bộ chỉ huy tiểu đoàn phía sau.
Lúc ấy, tại chốt chỉ còn lại ông Phương cùng hai đồng đội đang bị thương. Nhận thức được tầm quan trọng của mạch máu thông tin, nếu không nối lại đường dây kịp thời để xin hỏa lực pháo binh của ta chi viện, toàn tuyến phòng thủ đứng trước nguy cơ bị bẻ gãy, ông Nguyễn Văn Phương đã không một chút do dự.
Bất chấp pháo địch vẫn đang dội xuống xối xả và đất đá có thể sạt lở bất cứ lúc nào, ông ôm theo cuộn dây bọc, một mình lao ra khỏi hầm, bò dọc theo đường giao thông hào để tìm đoạn dây bị đứt. Trong bóng đêm mịt mù, đôi tay của ông bị đá sắc và gai rừng cào rách rướm máu. Bằng sự kiên trì và lòng quả cảm, ông lần theo từng mét dây và tìm thấy đoạn bị đứt nát do mảnh pháo găm trúng. Ông nhanh chóng dùng răng tước vỏ bọc, nối chặt hai đầu dây lại với nhau ngay giữa làn mưa đạn.
Ngay khi dòng tín hiệu được khơi thông, bộ chỉ huy đã kịp thời nắm bắt tình hình và dội hỏa lực chính xác, bẻ gãy đợt tiến công của địch, bảo vệ an toàn cho toàn tuyến chốt. Trở về căn hầm, người chiến sĩ ấy vẫn không ngơi nghỉ, ông lại tiếp tục ân cần băng bó lại vết thương và động viên tinh thần cho các đồng đội của mình.
Năm 1984, sau khi hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quân sự và góp phần mang lại sự bình yên cho vùng biên cương của Tổ quốc, cựu chiến binh Nguyễn Văn Phương chính thức xuất ngũ trở về quê hương.
Rời xa khói lửa biên thùy, ông mang theo chiếc ba lô bạc màu và những ký ức oanh liệt trở về với cuộc sống đời thường giản dị, chất phác. Người cựu chiến binh ấy lại tiếp tục cống hiến cho quê hương trên mặt trận lao động sản xuất, sống khiêm nhường, gương mẫu và luôn giữ vững phẩm chất cao quý của anh "Bộ đội Cụ Hồ". Đối với ông, 3 năm thanh xuân đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng vinh quang từ 1981 đến 1984 chính là tài sản tinh thần vô giá, là câu chuyện kiêu hãnh để ông tiếp tục truyền lại ngọn lửa yêu nước cho các thế hệ mai sau



