Cựu chiến binh

Ý CHÍ SẮT ĐÁ VÀ KHÁT VỌNG NGÀY TRỞ VỀ

Ý CHÍ SẮT ĐÁ VÀ KHÁT VỌNG NGÀY TRỞ VỀ

Lai Châu06/02/2026Đoàn xã Phong Thổ (sưu tầm) (Đoàn xã Phong Thổ (sưu tầm))2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ý CHÍ SẮT ĐÁ VÀ KHÁT VỌNG NGÀY TRỞ VỀ

Trong ký ức của bác Lý Thanh Xuân, buổi sáng rời bản làng để hành quân sang hướng Tây năm ấy là một dấu ấn không bao giờ phai nhạt. Lúc đó, bác mới 21 tuổi – cái tuổi trẻ trung, sung sức và tràn đầy lý tưởng. Dẫu biết rằng phía trước là “rừng thiêng nước độc”, là những cơn sốt rét có thể quật ngã cả voi rừng, nhưng trong hành trang của bác khi ấy, ý chí sắt đá còn nặng hơn cả chiếc ba lô trên vai.

Ý chí rèn từ sương gió biên thùy Bác Xuân kể rằng, khi bước chân qua biên giới, ngoảnh lại nhìn dãy núi quê hương mờ xa, bác đã tự hứa với lòng mình: “Trai bản Thèn Xin đã đi là phải thắng, đã đi là phải đem lại bình yên cho bạn cũng như cho nhà mình.” Cái ý chí ấy không phải là điều gì cao siêu, nó kết tinh từ đôi bàn tay chai sần vì làm nương, từ dòng máu kiên cường của người cha, người chú đã hy sinh giữ đất.

Trên những cung đường hành quân dốc đứng, sương mù phủ kín lối đi, bác Xuân cùng đồng đội đã phải đối mặt với muôn vàn khắc nghiệt. Có những lúc đôi chân rớm máu vì đá sắc, những khi bụng đói cồn cào vì rau rừng thay cơm, nhưng bác chưa một lần thốt lên lời nản chí. Ánh mắt bác lúc nào cũng kiên định, nhìn thẳng về phía trước. Bác tin rằng, mỗi bước chân mình đi trên đất Lào đều góp phần dệt nên sợi dây tình nghĩa bền chặt giữa hai dân tộc, và mỗi tấc đất bạn được giải phóng cũng là một bước gần hơn đến ngày hòa bình cho đất mẹ.

Niềm tin sắt son vào ngày khải hoàn Điều kỳ diệu nhất giúp người lính trẻ ấy vượt qua mọi gian khổ chính là niềm tin. Bác Xuân luôn tin tưởng mãnh liệt vào ngày trở về. Bác kể: “Đêm nằm dưới tán rừng đại ngàn, nghe tiếng thú rừng gào thét, tôi vẫn mơ về cái bếp lửa nhà mình. Tôi tin chắc chắn mình sẽ về, vì tôi còn nợ lời hứa với cha, nợ lời thề với bản làng.”

Chính niềm tin ấy là thứ “vũ khí” lợi hại nhất giúp bác đánh bại những cơn sốt rét rừng ác tính. Khi cơ thể run lên bần bật, bác nắm chặt nắm đấm, nghiến răng để không buông xuôi. Niềm tin vào ngày thắng trận đã biến những người lính bình thường thành những chiến sĩ bằng thép. Bác Xuân bảo, nếu không có cái chí hướng sắt đá ấy, chắc hẳn rừng xanh đã giữ chân bác lại vĩnh viễn.

Ngày trở về và ngôi nhà của những giá trị vĩnh cửu Hơn nửa thế kỷ trôi qua, người chiến sĩ Lý Thanh Xuân năm xưa nay đã là người ông quắc thước với mái tóc chưa hề bạc trắng. Ngồi trong ngôi nhà vững chãi, bình yên tại quê hương, bác hiểu rằng mình đã thắng. Bác thắng không chỉ vì bom đạn đã lặng yên, mà vì bác đã giữ trọn vẹn được ý chí của người lính cụ Hồ.

Khép lại câu chuyện, bác Xuân mỉm cười, cái nhìn hiền hậu nhưng vẫn chứa đựng cái uy của người từng kinh qua trận mạc. Ý chí của bác, niềm tin của bác đã hóa thành di sản cho con cháu ở bản Thèn Xin, nhắc nhở họ rằng: Chỉ cần có ý chí sắt đá và niềm tin chân chính, không gian khổ nào là không thể vượt qua, không cánh rừng nào có thể ngăn cản bước chân của người chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn