Y sĩ đã xông pha giữa mưa bom
Trong những năm tháng chiến tranh, nhiều y sĩ đã xông pha giữa mưa bom, bão đạn để vận chuyển, cứu chữa cho thương binh. Dẫu không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng sự hy sinh của họ góp công sức không nhỏ cho ngày dân tộc toàn thắng. Đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bà Lê Thị Hiệp cũng hăng hái lên đường nhập ngũ và được phân công về Bệnh xá khi. Bà Hiệp kể, ngày ấy, bệnh xá chỉ là lán trại làm bằng cây và lá rừng. Trong lán trại là các giường cũng được ghép từ cây rừng, buộc bằng dây mây. Sau mỗi chiến dịch và trận đánh lớn, thương binh được chuyển về nhiều, với thương tích đầy người. Thương binh nhiều, nhưng trang thiết bị y tế, thuốc men khi ấy rất thiếu thốn. Những lần thay băng gạc, chứng kiến các thương binh đau đớn, lại hun đúc thêm trong tôi lòng yêu nước, yêu đồng đội. Trong bà không có chỗ cho nỗi sợ hãi, dù bệnh xá liên tục bị địch dò tìm vị trí và ném bom. Tôi chỉ có một quyết tâm, phải làm sao chăm sóc thật tốt để các đồng đội mình khỏe mạnh trở lại. Trong những năm tháng chiến tranh, nhiều y sĩ đã xông pha giữa mưa bom, bão đạn để vận chuyển, cứu chữa cho thương binh. Dẫu không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng sự hy sinh của họ góp công sức không nhỏ cho ngày dân tộc toàn thắng. Đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bà Lê Thị Hiệp cũng hăng hái lên đường nhập ngũ và được phân công về Bệnh xá khi. Bà Hiệp kể, ngày ấy, bệnh xá chỉ là lán trại làm bằng cây và lá rừng. Trong lán trại là các giường cũng được ghép từ cây rừng, buộc bằng dây mây. Sau mỗi chiến dịch và trận đánh lớn, thương binh được chuyển về nhiều, với thương tích đầy người. Thương binh nhiều, nhưng trang thiết bị y tế, thuốc men khi ấy rất thiếu thốn. Những lần thay băng gạc, chứng kiến các thương binh đau đớn, lại hun đúc thêm trong tôi lòng yêu nước, yêu đồng đội. Trong bà không có chỗ cho nỗi sợ hãi, dù bệnh xá liên tục bị địch dò tìm vị trí và ném bom. Tôi chỉ có một quyết tâm, phải làm sao chăm sóc thật tốt để các đồng đội mình khỏe mạnh trở lại.



