Y sĩ Mậy chữa bệnh rất giỏi, lại tận tình
Y sĩ Mậy chữa bệnh rất giỏi, lại tận tình
Giữa những năm tháng chiến trường còn khói lửa, có một chàng trai tuổi vừa tròn mười tám đã rời quê hương Phú Thọ thân yêu để lên đường làm nhiệm vụ quốc tế. Đó là Lường Văn Mậy – người con của xã Quy Đức, sinh năm 1964. Năm 1982, khi bạn bè cùng trang lứa còn đang ấp ủ bao ước mơ tuổi trẻ, anh khoác lên mình màu áo lính, sang Campuchia thực hiện nghĩa vụ cao cả giúp nước bạn.
Bảy năm nơi đất bạn (1982–1989) là bảy năm tuổi xuân của anh hòa vào khói lửa chiến tranh. Giữa gian khổ, hiểm nguy, anh cùng đồng đội giữ vững tinh thần người lính Cụ Hồ – kiên cường, kỷ luật và giàu lòng nhân ái. Tuổi trẻ của anh khi ấy giống như một đóa hoa nở giữa lửa đạn – âm thầm mà rực rỡ, giản dị mà kiêu hãnh.
Hòa bình trở về, Lường Văn Mậy không chọn nghỉ ngơi cho riêng mình. Anh tiếp tục cống hiến trong một vai trò mới: công tác tại trạm y tế xã. Từ người lính cầm súng bảo vệ Tổ quốc, anh trở thành người y sĩ khoác áo blouse trắng, tận tụy chăm sóc sức khỏe cho nhân dân. Nếu năm xưa anh chữa lành vết thương của chiến tranh bằng lòng quả cảm, thì hôm nay anh xoa dịu nỗi đau bệnh tật bằng đôi tay ân cần và tấm lòng nhân hậu.
Bà con trong xã vẫn thường nhắc đến ông với sự tin yêu: “Y sĩ Mậy chữa bệnh rất giỏi, lại tận tình.” Nhưng hơn cả tay nghề, điều khiến mọi người trân quý chính là phẩm chất của một người lính năm xưa – luôn đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết.
Với chúng tôi – thế hệ đoàn viên thanh niên hôm nay – câu chuyện về cựu chiến binh Lường Văn Mậy là một “bông hoa thời lửa” vẫn đang tỏa hương giữa đời thường. Đó là bài học về lý tưởng sống, về tinh thần dấn thân của tuổi trẻ và về trách nhiệm tiếp nối truyền thống cha anh.
Tuổi trẻ hôm nay không còn sống trong khói lửa chiến tranh, nhưng mỗi người đều có “mặt trận” của riêng mình – đó là học tập, lao động, sáng tạo và cống hiến. Noi gương những bông hoa đã nở trong thời lửa đạn, chúng ta càng phải sống đẹp hơn, có ích hơn, để xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước.


