Y tá nơi trạm xá dã chiến
Y tá nơi trạm xá dã chiến
Tôi là Nguyễn Thị Hạnh, y tá quân y phục vụ trong chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979. Trạm xá của chúng tôi chỉ là một căn hầm nhỏ giữa rừng núi, thiếu thốn đủ bề. Khi chiến sự diễn ra ác liệt, thương binh được đưa về liên tục. Có những ca rất nặng, máu chảy nhiều nhưng chúng tôi phải cố gắng hết sức để cứu chữa. Thuốc men thiếu, băng gạc cũng không đủ, nên chúng tôi phải tận dụng mọi thứ có thể. Nhiều đêm không ngủ, chúng tôi thay nhau chăm sóc thương binh. Tôi vẫn nhớ ánh mắt của những người lính bị thương nhưng vẫn cố gắng hỏi thăm tình hình chiến đấu. Dù mệt mỏi, ai cũng cố gắng vì biết rằng mỗi sinh mạng đều rất quý giá. Những ngày ấy giúp tôi hiểu rõ hơn sự hy sinh thầm lặng của người lính và tình đồng đội thiêng liêng nơi chiến trường.



