Bài viết

ý ức những ngày tham gia giải phóng Sài Gòn

Hà Tĩnh14/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, chàng trai Nguyễn Trọng Thẩm xếp bút nghiên, rời quê hương Đồng Cương (huyện Yên Lạc, tỉnh Vĩnh Phúc) lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về Đại đội 7, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn Phòng không 232, Sư đoàn 377 thuộc Quân chủng Phòng không-Không quân.

Rót chén trà ấm, ông Thẩm trầm tư bắt đầu câu chuyện với bao xúc cảm dành cho những đồng đội đã hy sinh: “Nhớ lại những trận đánh ác liệt ngày ấy, tôi thương tiếc các đồng đội vô cùng. Tôi may mắn còn sống để nhìn thấy đất nước ngày càng phát triển, còn nhiều anh em của mình đã mãi mãi nằm lại trong lòng đất mẹ”.

Mặc dù tuổi cao nhưng cựu chiến binh Nguyễn Trọng Thẩm vẫn hăng say lao động, sản xuất. Ảnh: T.T

Khi được hỏi về quãng thời gian tham gia giải phóng miền Nam, ông Thẩm chậm rãi kể: Ông là lính phòng không chiến đấu bảo vệ miền Bắc và tham gia Chiến dịch Tây Nguyên và Chiến dịch Hồ Chí Minh. Đầu năm 1974, trước yêu cầu của chiến trường, chấp hành mệnh lệnh của cấp trên, Trung đoàn 232 từ Khu 4 hành quân vào chiến trường Tây Nguyên. Đến bây giờ, cuộc hành quân vượt rừng với vũ khí trang bị, phương tiện trên vai vẫn in đậm trong ký ức của ông Thẩm.

“Chúng tôi phải trải qua “mưa dầm, cơm vắt” trong rừng với địa hình hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, độc hại. Chưa kể, những đợt hành quân dài ngày, đôi chân chúng tôi bị phồng rộp, mọng nước, phải dùng kim chích cho vỡ ra rồi lấy áo quấn vào chân để đi tiếp. Dẫu gian khổ nhưng tôi và đồng đội đều giữ vững niềm tin, ý chí quật cường, đảm bảo tập kết đúng kế hoạch. Vào đến Tây Nguyên, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị cho chiến dịch giải phóng vùng đất này. Khi Chiến dịch Tây Nguyên diễn ra, đơn vị của chúng tôi có nhiệm vụ bảo vệ đội hình xe tăng đột phá và đánh địch tập kích đường không, bảo vệ đội hình bộ binh và sở chỉ huy”-ông Thẩm chia sẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn