Yêu cô thanh niên xung phong

Anh nói lời chia tay, tôi tan nát.
Muốn để vị mặn của biển vuốt ve, để sóng biển vỗ về, để thấy mình không hiu quạnh, tôi rũ rượi ra biển, lơ đễnh bước trên những lớp sóng trắng mỏng mảnh dội nhẹ vào bờ…
Ngồi thu lu ôm gối như ôm vết thương rách nát, bỗng nghe có tiếng trầm khàn:
- Bác ngồi bên cạnh được không?
Ngẩng lên nhìn, người đàn ông lịch lãm, mái tóc muối tiêu, chiếc bụng bệu rệu của người ít vận động phệ ra nhưng trông vững vàng, nhanh nhẹn. Tôi cười thật lễ phép:
- Dạ, bác cứ ngồi nếu thích ạ!
Bác ngồi xuống cạnh tôi, không nói gì thêm, đưa mắt nhìn về phía xa ngái. Tôi nhìn vào đôi mắt ấy, có niềm u uẩn, hun hút... Nỗi buồn thường đồng cảm với nỗi buồn, tôi hoàn toàn dễ chịu khi ngồi bên cạnh. Phải chăng đây là cảm giác của người bộ hành giữa bãi cát dài, chân sắp bỏng vì nóng thì gặp tán cây to. Tôi bắt đầu cuộc thoại.
- Sao bác lại ra biển một mình ạ?
- Ở với biển, bác sẽ không một mình. Còn cháu?
- Cháu ra biển để biết, chỉ có biển là còn mãi… không như những thứ khác.
- Hình như cháu có tâm sự?
Tôi cười buồn tênh. Rồi tôi thành thật kể về cuộc tình cháy bỏng nhưng rồi những ngày đắm say đã không còn, lí do vì tôi đã không thể làm người ấy có được danh vọng. Ra biển với mong muốn khi nhìn bầu trời bao la, nhìn biển thênh thang sẽ thấy cuộc sống không chật chội trong một cuộc tình nhạt nhẽo, để không phải gào thét như con ngựa trúng đao nữa.
- Bác thì ngược lại - bác cười hiền từ chậm rãi nói - mỗi lần nhìn biển thì lại thấy bóng dáng ấy. Nên mỗi lúc nhớ, bác thường đến với biển.
- Thế bây giờ “người ấy” thế nào rồi ạ?
Bác lặng thinh, mắt sụp xuống cùng nỗi buồn thăm thẳm, tôi bối rối:
- Cháu xin lỗi vì câu hỏi hơi riêng tư.
Bác lắc đầu ra ý không sao rồi đưa tay chỉ lên trời, trời chiều trong xanh:
- Người ấy đang nhìn bác cháu ta đấy.
Tôi im lặng, như muốn chia sẻ cùng điều gì đó, không rõ ràng. Rồi bác kể, kể thật say sưa, ngậm ngùi.
Sinh phải thời loạn lạc, có quá nhiều thứ tan tác. Lớp đang học thì chiến trường sục sôi, khi Tổ quốc gọi tên, nhiều bạn gấp sách vác súng ra trận. Bạn bè ở nhà kiên trì rèn luyện, nói với nhau, tri thức sẽ trở thành hậu phương vững vàng cho tiền tuyến.
Rồi một hôm, bác và một số bạn được vinh dự lên ngồi họp với Ban Giám hiệu. Thầy hiệu trưởng nói:
- Cấp trên đang có kế hoạch cho học sinh du học. Nhà trường đã xét quá trình học tập, rèn luyện và quyết định chọn các em. Nếu sức khỏe tốt, các em sẽ được cử đi dự thi lớp đặc biệt tại Hà Nội do Bộ trưởng ra đề.



