Bài viết

06. Người mẹ tiễn con ra trận – Khúc tráng ca từ lòng mẹ đất thép

Trong ký ức của những người lính năm ấy, hình ảnh mẹ đứng tựa cửa, tay cầm vắt cơm hay chiếc khăn rằn giữa nắng bụi biên thùy đã trở thành một biểu tượng bất tử.

Tây Ninh15/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ánh mắt kiên định thay lời dặn dò

Bạn hãy tưởng tượng buổi sớm mai tại một xóm nhỏ ven rừng tràm. Người mẹ như mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Của đang sửa sang lại cổ áo cho đứa con trai vừa rời ghế nhà trường tại Đức Hòa.

· Sự nén nhịn phi thường: Mẹ không khóc, vì mẹ hiểu nước mắt lúc này có thể làm chùn bước chân con. Mẹ chỉ nắm chặt đôi bàn tay sạm nắng của con, truyền sang đó hơi ấm và bản lĩnh của người phụ nữ Long An "Trung dũng kiên cường".

· Hành trang từ lòng đất: Khí tiết của người tiền bối như cụ Võ Văn Tần đã thấm đẫm vào từng lời dặn của mẹ: "Đi đánh giặc giữ nước, khi nào hòa bình hãy về với mẹ". Những người lính đặc công như anh Võ Văn Chương luôn mang theo ánh mắt ấy vào mỗi trận đánh dưới lòng địa đạo Đức Huệ. Ánh mắt của mẹ chính là "ngọn đăng tiêu" soi sáng lý tưởng, giúp người con hiểu rằng mình ra đi là để bảo vệ chính mái tranh và nụ cười của mẹ.

Vắt cơm phèn và tình mẹ bám trụ

Cuộc tiễn đưa của mẹ Long An còn gắn liền với những vắt cơm muối mè đơn sơ nhưng nặng nghĩa tình.

· Chắt chiu từng hạt ngọc: Giữa vùng đất phèn mặn thiếu thốn, để có vắt cơm trắng cho con ra trận, mẹ đã phải nhịn ăn, nhường mặc, chắt chiu từng hạt gạo từ những mùa khóm, mùa lúa gian khó.

· Điểm tựa hậu phương: Khi con bước chân ra đi, mẹ không quay lưng vào nhà mà bám trụ lại ngay sát đồn giặc để làm tai mắt, làm cơ sở tiếp tế. Sự tiễn đưa của mẹ kéo dài suốt cả cuộc chiến: mẹ tiễn con bằng ánh mắt, rồi tiếp sức cho con bằng những chuyến hàng bí mật dưới lòng đất. Tình yêu của mẹ hóa thành sức mạnh cơ động, biến hậu phương Đức Huệ thành một pháo đài bất khả xâm phạm.

Lời thề hòa quyện cùng lời mẹ ru

Tại sao người mẹ có thể can trường tiễn con đi vào nơi tên rơi đạn lạc? Bởi vì trong lòng mẹ cũng vang vọng lời thề "Độc lập hay là chết!". Mẹ hiểu rằng nếu không có độc lập, con mẹ cũng không thể có tương lai. Mẹ chấp nhận sự cô đơn, chấp nhận hiểm nguy để con được sống một đời tự do. Có những người mẹ đã tiễn con đi và mãi mãi không ngày gặp lại, nhưng mẹ vẫn tự hào vì con đã hóa thân vào dáng hình xứ sở. Sự hy sinh của mẹ chính là nốt nhạc trầm hùng nhất trong bản hùng ca anh hùng của một thế hệ không biết cúi đầu.

Di sản từ lòng bao dung vĩ đại

Ngày nay, khi chúng ta sống trong cảnh thanh bình, hình ảnh người mẹ tiễn con ra trận nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình.

Gia tài mẹ để lại là bài học về sự hy sinh cao thượng và lòng tận trung. "Người mẹ tiễn con ra trận" nhắn nhủ thế hệ trẻ hôm nay: Hãy yêu thương và tri ân những người phụ nữ đã dâng hiến cả cuộc đời, những người con yêu dấu nhất của mình cho Tổ quốc. Hãy sống và cống hiến sao cho xứng đáng với niềm tin và sự kỳ vọng trong ánh mắt tiễn đưa của những người mẹ đất thép năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
06. Người mẹ tiễn con ra trận – Khúc tráng ca từ lòng mẹ đất thép | Câu chuyện thời hoa lửa