1.000 NGÀY GIỮ ĐẢO CỒN CỎ
Giữa biển khơi Quảng Trị, Cồn Cỏ từng được ví như “mắt thần” của miền Bắc. Trong những năm chiến tranh chống Mỹ, hòn đảo nhỏ này trở thành một địa bàn đặc biệt quan trọng. Những người lính ra đảo khi tuổi đời còn rất trẻ đã phải sống và chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Trong số đó có Lê Hữu Trạc. Năm 1962, chàng trai trẻ Lê Hữu Trạc nhập ngũ. Ba năm sau, khi chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt, ông cùng đồng đội được điều ra Cồn Cỏ làm nhiệm vụ bảo vệ đảo. Những ngày trên đảo đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời ông.

Năm 1962, khi nhiều thanh niên cùng thế hệ đang bắt đầu những năm tháng đẹp nhất của tuổi đôi mươi, Lê Hữu Trạc lên đường nhập ngũ.
Ông được biên chế vào Đại đội Lê Hồng Phong, Tiểu đoàn 4, Sư đoàn 341, đóng quân ở Vĩnh Linh, Quảng Trị, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ giới tuyến.
Đó là thời kỳ đất nước bị chia cắt, miền Bắc vừa xây dựng hậu phương, vừa chuẩn bị đối phó với chiến tranh ngày càng mở rộng.
Năm 1965, khi Mỹ đẩy mạnh chiến tranh phá hoại miền Bắc, Cồn Cỏ trở thành mục tiêu đánh phá. Hòn đảo nhỏ nằm ngoài khơi Quảng Trị có vị trí quan trọng trong việc quan sát, cảnh giới và bảo vệ vùng biển.
Một trung đội thuộc Đại đội Lê Hồng Phong được lệnh ra đảo.
Lê Hữu Trạc là một trong những người lính lên đường.
Đảo Cồn Cỏ trong ký ức của ông không chỉ là biển xanh, gió lớn và những ngày nắng nóng. Đó còn là những trận đánh, những giờ phút căng thẳng và những tháng ngày phải sống trong điều kiện thiếu thốn.
Người lính trên đảo phải thích nghi với một môi trường hoàn toàn khác đất liền.
Mỗi ngày trên đảo là một ngày làm nhiệm vụ.
Có những lúc máy bay và tàu chiến đối phương xuất hiện. Có những thời điểm bom đạn trút xuống đảo. Nhưng sau mỗi trận đánh, những người lính lại trở về vị trí, khắc phục hậu quả và tiếp tục nhiệm vụ.
Theo câu chuyện được Trung ương Đoàn ghi lại, Lê Hữu Trạc đã có khoảng 1.000 ngày làm nhiệm vụ trên Cồn Cỏ. Đó là một quãng thời gian rất dài đối với một người lính trẻ.
Nhìn lại những năm tháng ấy, điều đáng nhớ không chỉ là chiến đấu.
Đó còn là tình đồng chí, đồng đội.
Giữa một hòn đảo nhỏ giữa biển khơi, những người lính trở thành chỗ dựa của nhau. Họ cùng chia sẻ khó khăn, cùng bảo vệ trận địa, cùng động viên nhau vượt qua những ngày gian khổ.
Chiến tranh rồi cũng đi qua.
Nhưng những người từng sống ở Cồn Cỏ năm ấy mang theo ký ức ấy suốt cuộc đời.
Lê Hữu Trạc sau này trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng những năm tháng trên đảo đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông.
Câu chuyện của ông giúp thế hệ hôm nay hình dung rõ hơn về một thời mà bảo vệ Tổ quốc không chỉ diễn ra ở những chiến trường lớn, mà còn diễn ra ở từng hòn đảo, từng vị trí tiền tiêu.
Cồn Cỏ hôm nay đã khác.
Đảo vẫn ở đó giữa biển trời Quảng Trị.
Nhưng những người lính năm xưa đã để lại trên hòn đảo ấy một phần tuổi trẻ của mình.
Có những người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để giữ từng tấc đất, từng vùng biển của Tổ quốc.
Câu chuyện Lê Hữu Trạc nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về tình yêu quê hương, trách nhiệm với đất nước và sự trân trọng đối với những người đã từng đứng ở những nơi đầu sóng ngọn gió.



