Bài viết

1. Lá thư chưa kịp gửi

Lan rời nhà vào một buổi sáng nhiều gió. Mẹ đứng trước cổng, tay nắm chặt vạt áo, không khóc nhưng mắt đỏ hoe. Lan quay lại cười: “Con đi rồi sẽ về, mẹ đừng lo.” Những ngày đầu, Lan còn bỡ ngỡ với cuộc sống mới. Công việc không hề nhẹ như cô tưởng: dọn đường, vận chuyển đồ, trực đêm… Có hôm nắng gắt đến mức da tay rát lên, vậy mà vẫn phải tiếp tục. Nhưng điều khiến Lan khó nhất không phải là mệt, mà là nhớ nhà.

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lan rời nhà vào một buổi sáng nhiều gió. Mẹ đứng trước cổng, tay nắm chặt vạt áo, không khóc nhưng mắt đỏ hoe. Lan quay lại cười:

“Con đi rồi sẽ về, mẹ đừng lo.”

Những ngày đầu, Lan còn bỡ ngỡ với cuộc sống mới. Công việc không hề nhẹ như cô tưởng: dọn đường, vận chuyển đồ, trực đêm… Có hôm nắng gắt đến mức da tay rát lên, vậy mà vẫn phải tiếp tục. Nhưng điều khiến Lan khó nhất không phải là mệt, mà là nhớ nhà.

Tối nào cô cũng lấy cuốn sổ nhỏ ra viết thư.

“Má ơi, hôm nay con ăn cơm với rau rừng, cũng ngon lắm.”

“Má ơi, ở đây nhiều bạn tốt lắm, má đừng lo cho con.”

Thực ra có những hôm cô chỉ ăn qua loa, ngủ vội vài tiếng. Nhưng trong thư, Lan luôn chọn những điều đẹp nhất để kể.

Bạn cùng đội – Hạnh – thường trêu:

“Viết nhiều vậy mà không gửi, để làm gì?”

Lan cười:

“Để khi nào có dịp, gửi một lần cho má đọc cho đã.”

Một lần, đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp. Ai cũng vội vàng thu dọn. Lan chạy tới chạy lui giúp mọi người, quên mất túi thư để ở góc lán. Khi đoàn đi xa rồi, cô mới chợt nhớ, nhưng không thể quay lại.

Hạnh quay về sau, thấy túi thư, liền giữ lại. Cô biết những trang giấy đó quan trọng với Lan đến mức nào.

Thời gian trôi qua, mọi người vẫn tiếp tục công việc, vẫn động viên nhau bằng những câu chuyện nhỏ, những ước mơ giản dị. Lan vẫn thường nói:

“Khi hòa bình, mình sẽ về mở tiệm bánh, má thích ăn bánh ngọt lắm.”

Ngày trở về, Hạnh mang theo túi thư cũ kỹ đến nhà Lan.

Mẹ Lan run run mở ra, đọc từng trang. Chữ viết có chỗ nhòe đi, có lẽ do mưa, cũng có thể do mồ hôi.

Mỗi dòng chữ là một ngày Lan đã sống, đã cố gắng, đã yêu thương gia đình theo cách âm thầm nhất.

Mẹ Lan khẽ nói:

“Con bé… chưa bao giờ để má phải lo.”

Tập thư ấy được cất giữ như một báu vật — không chỉ là kỷ niệm, mà là cả một thời tuổi trẻ rực rỡ, mạnh mẽ và đầy yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn