10 bông hoa "Bất tử"
Câu chuyện về sự hy sinh anh dũng của 10 cô gái Thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc vào năm 1968. Biểu tượng bất tử cho lòng yêu nước của thế trẻ Việt Nam
10 bông hoa bất tử ở Ngã ba Đồng Lộc
Ngã ba Đồng Lộc thuộc Khu di tích lịch sử Ngã ba Đồng Lộc, là nơi giao nhau của nhiều tuyến đường huyết mạch nối miền Bắc với chiến trường miền Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1968, đây được xem là "tọa độ lửa" khốc liệt nhất cả nước. Không quân Mỹ ngày đêm tập trung đánh phá nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho chiến trường miền Nam. Có những ngày hàng trăm quả bom được trút xuống khu vực này. Mặt đất bị cày xới thành vô số hố bom, cây cối cháy trụi, nhưng những đoàn xe vận tải vẫn phải vượt qua bằng mọi giá.
Để giữ cho mạch máu giao thông không bị tắc nghẽn, hàng ngàn cán bộ, chiến sĩ, công binh và lực lượng thanh niên xung phong ngày đêm san lấp hố bom, sửa đường, dẫn đường cho xe qua.
Trong số đó có Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong 55 Hà Tĩnh, gồm 10 nữ thanh niên xung phong tuổi đời chỉ từ 17 đến 24.
Các chị là:
Võ Thị Tần (24 tuổi)
Hồ Thị Cúc (22 tuổi)
Nguyễn Thị Xuân (22 tuổi)
Trần Thị Rạng (19 tuổi)
Hà Thị Xanh (22 tuổi)
Võ Thị Hà (20 tuổi)
Nguyễn Thị Hường (20 tuổi)
Dương Thị Xuân (21 tuổi)
Nguyễn Thị Xê (18 tuổi)
Trần Thị Hợi (17 tuổi)
Các chị có nhiệm vụ quan sát máy bay, san lấp hố bom, phá bom nổ chậm, dẫn xe qua trọng điểm và giữ cho tuyến đường luôn thông suốt.
Ngày định mệnh 24 tháng 7 năm 1968
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt máy bay Mỹ liên tiếp ném bom xuống Ngã ba Đồng Lộc, mặt đường bị cày nát bởi những hố bom sâu.
Khoảng 16 giờ, khi tiếng bom vừa ngớt, Tiểu đội 4 lập tức mang cuốc, xẻng chạy ra san lấp hố bom để kịp mở đường cho đoàn xe quân sự đi vào chiến trường trong đêm.
Công việc gần hoàn thành thì khoảng 16 giờ 40 phút, máy bay Mỹ bất ngờ quay trở lại.
Một loạt bom cực mạnh trút xuống đúng khu vực các chị đang làm nhiệm vụ.
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Khói bụi phủ kín cả quả đồi.
Khi đồng đội chạy đến cứu thì căn hầm trú ẩn nhỏ của các chị đã bị một quả bom đánh sập hoàn toàn.
Sau nhiều giờ đào bới trong đất đá, từng thi thể các chị lần lượt được đưa lên.
Mười cô gái trẻ đã nằm lại mãi mãi ở tuổi mười bảy đến hai mươi bốn.
Các chị ra đi khi còn rất trẻ, nhiều người chưa kịp mặc áo cưới, chưa kịp thực hiện những ước mơ giản dị của tuổi thanh xuân.
Những bức thư còn dang dở
Trước khi hy sinh không lâu, Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần đã viết thư gửi mẹ với những dòng đầy lạc quan:
"Nếu phải hy sinh thì con cũng vui lòng, vì Tổ quốc."
Những lời tâm sự ấy đã trở thành biểu tượng cho tinh thần yêu nước và sự cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến.
Sự tri ân của Tổ quốc
Sau chiến tranh, nơi các chị hy sinh được xây dựng thành Khu di tích lịch sử Ngã ba Đồng Lộc.
Hằng năm, hàng triệu người dân, học sinh và cựu chiến binh đến đây dâng hương tưởng niệm.
Tên tuổi của 10 cô gái trở thành biểu tượng bất diệt của lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.
Ngày nay, mỗi khi nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc, người Việt Nam đều nhớ đến hình ảnh mười cô gái thanh niên xung phong đã lấy tuổi xuân của mình để giữ cho những đoàn xe ra tiền tuyến được thông suốt.
Tấm gương sáng cho thế hệ mai sau học tập và noi theo
Sự hy sinh của 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc là biểu tượng sáng ngời của:
Lòng yêu nước nồng nàn.
Tinh thần dũng cảm, không sợ hy sinh.
Ý chí quyết tâm bảo vệ mạch máu giao thông trong kháng chiến.
Sự cống hiến to lớn của thế hệ thanh niên Việt Nam vì độc lập dân tộc.
Các chị đã ngã xuống, nhưng tinh thần "Sống bám cầu đường, chết kiên cường dũng cảm" vẫn sống mãi trong lòng nhân dân Việt Nam.



