10. Đối mặt máy phát hiện nói dối (Ông Ba Quốc)
Một cuộc kiểm tra phản gián đặt toàn bộ thân phận Nguyễn Văn Tá trước nguy cơ sụp đổ trong vài phút.
Sau khi Ngô Đình Diệm bị lật đổ, Ba Quốc được chuyển sang Phủ Đặc ủy Trung ương Tình báo. Cơ quan mới chịu ảnh hưởng sâu của cố vấn Mỹ và tăng cường kiểm tra nhân sự. Ông cùng một số người bị đưa vào máy phát hiện nói dối để xác định có liên quan đến cộng sản hay không. Đây là thử thách mà mọi năm tháng xây dựng vỏ bọc có thể bị phá hủy chỉ bởi phản ứng cơ thể.
Ba Quốc từng thừa nhận ông lo sợ. Dây đo được gắn vào người, câu hỏi do chuyên gia cùng phiên dịch đưa ra, nhịp tim và phản ứng sinh lý bị theo dõi. Can đảm không có nghĩa cơ thể không phản ứng; điều quan trọng là hiểu cách cuộc kiểm tra được tiến hành, giữ nhịp suy nghĩ và không để một câu hỏi bất ngờ phá vỡ sự tự chủ.
Ông dựa vào thân phận Nguyễn Văn Tá đã sống suốt nhiều năm. Vỏ bọc không còn là câu chuyện phải cố nhớ, mà là một đời sống với nghề nghiệp, gia đình và các mối quan hệ thật. Khi trả lời, ông đứng trong logic của con người ấy, đồng thời kiểm soát cảm xúc liên quan đến danh tính Đặng Trần Đức và nhiệm vụ Ba Quốc.
Cuộc kiểm tra kết thúc mà ông không bị phát hiện. Nhưng vượt qua không có nghĩa an toàn vĩnh viễn. Kết quả chỉ giúp ông tiếp tục làm việc trong cơ quan tình báo cấp cao, nơi tài liệu quý hơn nhưng giám sát cũng chặt hơn. Từ đó, mỗi sai lệch giữa lời khai, hồ sơ cũ và hành vi mới đều có thể khiến cuộc kiểm tra quay lại.
Câu chuyện máy phát hiện nói dối thường được kể như màn thoát hiểm ly kỳ, nhưng bài học sâu hơn nằm ở quá trình chuẩn bị lâu dài. Không có kỹ thuật tức thời nào thay thế được một vỏ bọc nhất quán, kiến thức về đối phương và khả năng làm chủ bản thân. Ba Quốc vượt qua bởi ông đã sống đúng vai trong từng chi tiết hằng ngày. Trong nghề tình báo, chiến thắng lớn đôi khi chỉ là bước ra khỏi một căn phòng, tiếp tục đi làm như bình thường và không để ai nhận ra cả một mạng lưới vừa thoát khỏi nguy cơ.


