Bài viết

1.000 NGÀY GIỮ “MẮT THẦN” CỒN CỎ

Gia Lai15/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa trùng khơi Quảng Trị, đảo Cồn Cỏ hiện lên như một chấm xanh nhỏ bé nhưng mang trong mình một vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hòn đảo chỉ rộng vài ki-lô-mét vuông này được ví như “mắt thần” nơi tuyến đầu giới tuyến, là điểm quan sát, cảnh giới và khống chế các hoạt động quân sự của đối phương trên vùng biển Vĩnh Linh.

Để giữ vững hòn đảo tiền tiêu ấy, biết bao cán bộ, chiến sĩ đã chiến đấu và hy sinh giữa mưa bom bão đạn. Trong số đó, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc, chiến sĩ thuộc Đại đội Lê Hồng Phong, là một trong những biểu tượng tiêu biểu cho ý chí kiên cường của những người lính giữ đảo năm xưa.

Biến hòn đảo nhỏ thành pháo đài thép

Những năm 1965 - 1968, chiến tranh leo thang ác liệt trên tuyến lửa Vĩnh Linh - Quảng Trị. Nhận thấy vị trí chiến lược đặc biệt của Cồn Cỏ, không quân và hải quân Mỹ liên tục mở các đợt tấn công nhằm xóa sổ hòn đảo khỏi bản đồ quân sự.

Máy bay phản lực gầm rú ngày đêm trên bầu trời. Tàu chiến ngoài khơi liên tục nã pháo. Bom đạn dội xuống với mật độ dày đặc chưa từng có.

Có những ngày, mặt đất rung chuyển bởi hàng chục trận oanh kích liên tiếp. Cây cối bị san phẳng, đất đá bị cày xới. Hầu như không còn một khoảng không gian nào trên đảo tránh khỏi dấu vết của bom đạn.

Thế nhưng giữa sự hủy diệt ấy, những người lính Đại đội Lê Hồng Phong vẫn bám trụ kiên cường.

Dưới sự chỉ huy của cấp trên, họ đào hầm, xây dựng công sự, củng cố trận địa và tổ chức mạng lưới phòng thủ liên hoàn. Mỗi mét đất trên đảo đều được tận dụng để phục vụ chiến đấu.

Ban ngày chiến đấu.

Ban đêm sửa chữa trận địa.

Bom vừa ngớt, bộ đội lại khẩn trương khôi phục công sự để sẵn sàng cho những đợt tấn công tiếp theo.

Từ một hòn đảo nhỏ giữa biển khơi, Cồn Cỏ đã được biến thành một pháo đài thép bất khả khuất phục.

Người chiến sĩ giữ đảo giữa mưa bom bão đạn

Trong những năm tháng khốc liệt ấy, Lê Hữu Trạc cùng đồng đội đã trải qua những thử thách mà khó có thể diễn tả hết bằng lời.

Hơn 1.000 ngày đêm bám đảo là hơn 1.000 ngày đối mặt với cái chết.

Nguồn nước ngọt khan hiếm.

Lương thực, đạn dược tiếp tế gặp muôn vàn khó khăn.

Mỗi chuyến tàu ra đảo đều có thể trở thành mục tiêu của máy bay và tàu chiến đối phương.

Nhưng khó khăn lớn nhất vẫn là những trận đánh ác liệt diễn ra liên tục.

Trước các đợt tập kích đường không và pháo kích dữ dội, những người lính phòng không trên đảo luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Họ bình tĩnh quan sát, xác định mục tiêu và nổ súng chính xác, đánh trả quyết liệt mỗi khi máy bay địch xuất hiện.

Lê Hữu Trạc là một trong những chiến sĩ tiêu biểu của đơn vị. Ông cùng đồng đội đã lập nhiều chiến công xuất sắc, góp phần bắn rơi máy bay địch, bảo vệ trận địa và giữ vững hòn đảo giữa vòng vây bom đạn.

Tinh thần chiến đấu ngoan cường của những người lính Cồn Cỏ đã khiến đối phương phải thừa nhận rằng đây là một trong những mục tiêu khó khuất phục nhất trên tuyến lửa miền Trung.

"Mắt thần" nơi đầu sóng

Không chỉ là một vị trí quân sự đơn thuần, Cồn Cỏ còn được ví như “con mắt” của miền Bắc trên vùng biển giới tuyến.

Từ đây, các chiến sĩ có thể quan sát hoạt động của tàu chiến đối phương, phát hiện các cuộc tập kích từ xa và kịp thời báo động cho đất liền.

Những thông tin từ đảo góp phần quan trọng trong việc bảo vệ vùng biển Vĩnh Linh, hỗ trợ các lực lượng chiến đấu và bảo đảm an toàn cho tuyến vận tải chiến lược trên biển.

Chính vì vậy, dù phải hứng chịu hàng nghìn tấn bom đạn, đảo Cồn Cỏ vẫn quyết không được để mất.

Mỗi người lính đều hiểu rằng sau lưng mình là đất liền, là quê hương, là nhân dân đang đặt trọn niềm tin vào họ.

Ý chí ấy đã giúp họ đứng vững trước mọi thử thách.

Bản anh hùng ca giữa biển trời Tổ quốc

Chiến tranh đã lùi xa, những hố bom năm xưa nay đã phủ đầy màu xanh của cây lá. Đảo Cồn Cỏ hôm nay bình yên giữa biển trời Quảng Trị, trở thành biểu tượng của sức sống và khát vọng hòa bình.

Nhưng mỗi tấc đất nơi đây vẫn lưu giữ câu chuyện về những năm tháng hào hùng không thể nào quên.

Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc và những người lính Đại đội Lê Hồng Phong đã viết nên bản trường ca bất tử bằng lòng dũng cảm, tinh thần kiên trung và ý chí quyết chiến quyết thắng.

Hơn 1.000 ngày giữ đảo không chỉ là một nhiệm vụ quân sự.

Đó là cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

Đó là minh chứng cho sức mạnh của con người Việt Nam trước bom đạn và bạo lực chiến tranh.

Và đó cũng là một chương hào hùng trong lịch sử dân tộc, nơi những người lính nơi đầu sóng đã biến hòn đảo nhỏ bé giữa biển khơi thành pháo đài thép bất tử, giữ vững “mắt thần” Cồn Cỏ cho đất nước, cho hòa bình và cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn