(105) MẸ NGUYỄN THỊ TÒNG — HAI CON CÙNG ĐƠN VỊ, CÙNG NGÃ XUỐNG, CÙNG CHƯA TÌM ĐƯỢC HÀI CỐT
Người mẹ tham gia cách mạng tại địa phương; có 2 con là liệt sĩ — cả hai cùng đơn vị, cùng chưa tìm được hài cốt; được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng ngày 25-7-2014 theo Quyết định số 1771/QĐ-CTN
MẸ NGUYỄN THỊ TÒNG — HAI CON CÙNG ĐƠN VỊ, CÙNG NGÃ XUỐNG, CÙNG CHƯA TÌM ĐƯỢC HÀI CỐT
Có những nỗi đau mà sự trùng hợp khiến nó càng thêm xé lòng. Mẹ Nguyễn Thị Tòng, sinh năm 1929 tại xã Tân Đông, huyện Gò Công Đông, là người mẹ có hai người con trai cùng gia nhập một đơn vị, cùng mang quân hàm Tiểu đội trưởng, cùng ngã xuống trong những trận chống càn — và đến nay, cả hai vẫn chưa một lần được tìm thấy hài cốt để trở về.
Người con trai đầu, Võ Văn Lem, sinh năm 1941, và người em Võ Văn Luốc, sinh năm 1947, cùng gia nhập Đại đội 206 Bộ đội địa phương Gò Công vào tháng 5-1964. Hai anh em cùng chiến hào, cùng đồng đội, cùng hiến dâng tuổi thanh xuân cho mảnh đất quê hương. Và rồi cả hai cùng ngã xuống trong những trận chống càn ác liệt — để lại người mẹ già với nỗi chờ đợi không có hồi kết. Cả hai được Nhà nước truy tặng Huân chương Chiến sĩ giải phóng hạng Nhất, ghi nhận sự hy sinh anh dũng của những người con đất Gò Công.
Trong khi mẹ gánh chịu nỗi đau mất hai con, người chồng Võ Văn Giá cũng không thoát khỏi bàn tay tàn bạo của chiến tranh. Tham gia cách mạng từ năm 1963, năm 1965 ông bị địch bắt tù đày, mãi đến ngày giải phóng mới trở về. Sau ngày đất nước thống nhất, ông Giá tiếp tục cống hiến với chức vụ Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân xã Tân Đông, trước khi mất vào ngày 16-4-1993. Mẹ Nguyễn Thị Tòng tự mình tham gia cách mạng tại địa phương và được Nhà nước tặng thưởng Huy chương Kháng chiến hạng Nhất.
Ngày 25-7-2014, Chủ tịch nước ký Quyết định số 1771/QĐ-CTN phong tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" cho mẹ Nguyễn Thị Tòng. Hiện nay, mẹ sống cùng người con trai út Võ Văn Thanh tại ấp Gò Táo, xã Tân Đông — người con còn lại đang ngày ngày chăm sóc mẹ, thay cho hai người anh đã mãi không trở về.
Ở ấp Gò Táo, mỗi buổi chiều mẹ Tòng ngồi trước hiên nhà, đôi mắt đã mờ vẫn hướng về phía xa — nơi hai người con trai một đi không trở lại, để lại trong lòng mẹ khoảng trống mà không có gì có thể lấp đầy.


