105. Viết về MẸ VNAH VÕ THỊ HANH
Viết về MẸ VNAH VÕ THỊ HANH
Một buổi chiều gió nhẹ, khi ráng chiều nhuộm đỏ rực cả một vùng trời bao la đất thép, chúng tôi có dịp tìm về ấp Bàu Trăn, xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi để thắp nén tâm nhang tri ân và thăm hỏi Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Hanh.
Bước vào ngôi nhà thanh bình, hình ảnh đầu tiên chạm vào mắt chúng tôi là dáng người nhỏ nhắn của Mẹ đang nằm trên chiếc giường tre mát mẻ cạnh khung cửa sổ. Ánh dương cuối ngày hắt qua ô cửa, khẽ chạm lên bờ vai gầy và khắc họa rõ nét từng nếp nhăn — những dấu vết của một đời tảo tần, gánh gồng cả giang sơn và dông bão thời chiến. Chồng Mẹ là một chiến sĩ cách mạng đã anh dũng ngã xuống, và hai người con trai cả của Mẹ cũng nối gót cha, hiến dâng tuổi thanh xuân, mãi mãi nằm lại nơi sa trường vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Ghi nhận những cống hiến trời biển ấy, năm 1994, Mẹ Võ Thị Hanh đã vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Thấy bóng dáng sấp ngửa của những người con, người cháu trẻ tuổi ghé thăm, gương mặt Mẹ ánh lên niềm vui sướng và hạnh phúc ngập tràn. Ở tuổi xế chiều, Mẹ luôn khao khát có người bầu bạn, lắng nghe Mẹ trải lòng về một thời xuân trẻ oanh liệt. Theo lời kể đong đầy xúc động của người con trai thứ năm — người hiện đang cùng vợ phụng dưỡng Mẹ, năm xưa, khi chồng ra đi theo tiếng gọi non sông, Mẹ đã một mình đóng cả hai vai: vừa làm ba, vừa làm mẹ. Người phụ nữ kiên cường ấy dắt díu đàn con thơ chạy giặc hết nơi này đến nơi khác, bươn chải làm đủ mọi công việc nặng nhọc, vất vả nhất để các con có được bữa ăn qua ngày, đồng thời làm hậu phương vững chắc cho chồng yên tâm chiến đấu. Trước ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, Mẹ cùng các con về vùng đất Nhuận Đức khai hoang lập địa, cùng chặt cây dựng nhà, cùng cuốc đất làm ruộng để chắt chiu từng hạt gạo, nuôi lớn niềm tin về ngày toàn thắng.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng khi nhắc về người bạn đời và hai người con trai đã khuất, đôi mắt Mẹ chợt rưng rưng lệ. Nỗi đau “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh” dẫu có bị thời gian bào mòn thì tận sâu trong tim Mẹ, chồng và các con vẫn luôn sống mãi, vẫn là những đứa con bé bỏng cần sự ôm ấp, chở che của Mẹ. Hiện tại, sức khỏe của Mẹ đã yếu đi nhiều, đôi mắt cũng đã mờ đục theo năm tháng. Mẹ phải nheo mắt thật lâu để lờ mờ nhận diện những bóng người xung quanh, dẫu không nhìn rõ mặt nhưng Mẹ vẫn cảm nhận trọn vẹn hơi ấm từ những bàn tay trẻ tuổi.
Giờ phút chia tay, Mẹ cứ bịn rịn nắm chặt tay chúng tôi không muốn rời, ánh mắt ngập ngừng như vẫn còn muốn nói, muốn kể thật nhiều về những ký ức của một thời thanh xuân khói lửa. Sự hy sinh thầm lặng và khí chất kiên trung của Mẹ Võ Thị Hanh là tượng đài bất tử, là niềm tự hào vô giá của vùng đất Củ Chi. Thế hệ trẻ hôm nay nguyện cầu chúc cho Mẹ luôn thật nhiều sức khỏe, bình an bên con cháu để chúng con còn nhiều cơ hội được ngồi bên giường tre, lắng nghe những câu chuyện về một thời oanh liệt đã xa.


