Mẹ Việt Nam Anh hùng

(106) MẸ LÊ THỊ NGÀ — BẢY MƯƠI NĂM CHỜ ĐỢI HAI NGƯỜI KHÔNG TRỞ VỀ

Người mẹ có chồng và 1 con là liệt sĩ — cả hai đều chưa tìm được hài cốt; chồng hy sinh từ năm 1950, con hy sinh năm 1967; được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng ngày 16-12-2014 theo Quyết định số 3343/QĐ-CTN.

Đồng Tháp20/05/2026NGUYỄN THỊ NGỌC HƯNG2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ LÊ THỊ NGÀ — BẢY MƯƠI NĂM CHỜ ĐỢI HAI NGƯỜI KHÔNG TRỞ VỀ

Có những nỗi chờ đợi kéo dài đến mức người ta không còn gọi nó là chờ đợi nữa — mà là sống. Mẹ Lê Thị Ngà, sinh năm 1920 tại xã Tân Đông, huyện Gò Công Đông, đã sống với nỗi chờ đợi ấy suốt gần bảy mươi năm: chờ người chồng hy sinh từ tháng 3-1950, và người con trai ngã xuống năm 1967 — cả hai đến nay vẫn chưa một lần tìm được hài cốt để trở về.

Chồng mẹ — liệt sĩ Tạ Văn Y, sinh năm 1922 — tham gia cách mạng từ năm 1947, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang ở giai đoạn khốc liệt nhất. Là Trung đội trưởng của đơn vị D305, ông Tạ Văn Y hy sinh vào tháng 3-1950 — để lại người vợ trẻ và những đứa con thơ. Năm ấy mẹ Lê Thị Ngà mới vừa tròn 30 tuổi. Một mình mẹ tần tảo nuôi con, gánh chịu nỗi đau mất chồng trong thầm lặng, không biết hài cốt ông trôi dạt về đâu trên mảnh đất mênh mông.

Mười bảy năm sau, đến lượt người con trai Tạ Văn Tấn — sinh năm 1944, lớn lên trong ngôi nhà thiếu vắng bóng cha — lại khoác ba lô lên đường từ năm 1963. Nối gót cha, anh Tấn chiến đấu dũng cảm, trưởng thành từ chiến sĩ lên đến Đại đội trưởng pháo binh mang quân hàm Thượng úy thuộc đơn vị D514 Mỹ Tho. Ngày 15-4-1967, anh Tấn hy sinh — và cũng như người cha, hài cốt anh cho đến nay vẫn chưa được tìm thấy. Hai cha con, hai thế hệ, hai cuộc chiến, cùng một số phận: ra đi mà không có ngày trở về.

Mẹ Lê Thị Ngà đã sống qua cả hai nỗi mất mát ấy, tiếp tục đứng vững trên mảnh đất ấp Ông Gồng suốt những thập niên dài. Ngày 16-12-2014, Chủ tịch nước ký Quyết định số 3343/QĐ-CTN phong tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" cho mẹ — muộn hơn nhiều mẹ khác, nhưng không vì thế mà kém phần trân trọng. Hiện nay, mẹ sống cùng con trai Tạ Văn A tại chính ấp Ông Gồng quê nhà.

Mỗi buổi sáng thức dậy trên mảnh đất Tân Đông, mẹ Lê Thị Ngà lại thắp một nén hương trước bàn thờ không có di ảnh — chỉ có tên và những tờ giấy ghi công. Bảy mươi năm chờ đợi, và mẹ vẫn chờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn