Bài viết

11. THỜI HOA LỬA

11. THỜI HOA LỬA (t/g: Nguyễn Thị Hà Ninh- THPT Tiên Du số 1) Tháng sáu năm ấy, nắng đổ xuống thị trấn nhỏ ven sông như rót mật. Những hàng phượng vĩ cháy đỏ cả một góc trời, cánh hoa rơi đầy sân trường, phủ lên những trang vở trắng còn dang dở. Người ta gọi đó là mùa thi, nhưng với đám học trò cuối cấp, đó còn là mùa của chia tay, của lời hứa, của những ước mơ lần đầu biết đau. Lớp 12A3 nằm ở cuối dãy nhà ba tầng cũ kỹ. Bức tường hành lang loang lổ vết sơn bong, chiếc quạt trần kêu cọt kẹt mỗi

Đà Nẵng24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

11. THỜI HOA LỬA

(t/g: Nguyễn Thị Hà Ninh- THPT Tiên Du số 1)

Tháng sáu năm ấy, nắng đổ xuống thị trấn nhỏ ven sông như rót mật. Những hàng phượng vĩ cháy đỏ cả một góc trời, cánh hoa rơi đầy sân trường, phủ lên những trang vở trắng còn dang dở. Người ta gọi đó là mùa thi, nhưng với đám học trò cuối cấp, đó còn là mùa của chia tay, của lời hứa, của những ước mơ lần đầu biết đau.

Lớp 12A3 nằm ở cuối dãy nhà ba tầng cũ kỹ. Bức tường hành lang loang lổ vết sơn bong, chiếc quạt trần kêu cọt kẹt mỗi khi quay, và khung cửa sổ luôn mở rộng để đón gió từ con sông phía xa. Nơi ấy, những ngày cuối cùng của tuổi học trò lặng lẽ trôi qua, vừa nhanh vừa chậm, như thể thời gian cũng không nỡ rời đi.

Minh ngồi ở bàn cuối, vị trí quen thuộc suốt ba năm cấp ba. Cậu không phải học sinh giỏi nhất lớp, cũng chẳng phải đứa nổi bật, nhưng luôn là người ở lại sau cùng mỗi buổi chiều để đóng cửa lớp. Minh thích khoảng thời gian ấy – khi sân trường vắng lặng, chỉ còn tiếng ve ran và ánh nắng nghiêng nghiêng trên hành lang dài.

Liên ngồi bàn đầu, gần cửa sổ. Cô gái nhỏ với mái tóc buộc cao và đôi mắt lúc nào cũng sáng như có nắng. Liên học giỏi Văn, thường được thầy cô gọi lên đọc bài trước lớp. Giọng cô trong trẻo, mềm như gió, khiến những buổi học cuối ngày bỗng trở nên dịu dàng hơn.

Minh chưa từng nói với Liên rằng cậu thích nghe cô đọc thơ. Cũng chưa từng nói rằng cậu nhớ rất rõ buổi chiều đầu tiên Liên chuyển đến lớp, khi gió thổi tung những trang vở của cô bay khắp hành lang. Hôm ấy, Minh đã cúi xuống nhặt từng tờ giấy, và khi đưa lại, Liên cười. Nụ cười ấy, bằng cách nào đó, đã ở lại trong cậu suốt ba năm.

Mùa hè cuối cùng của tuổi học trò đến nhanh hơn tất cả những gì họ từng tưởng tượng. Những buổi học ôn thi kéo dài, những trang đề cương dày cộp, những đêm thức khuya cùng ly cà phê đắng. Ai cũng bận rộn với tương lai của riêng mình, nhưng vẫn có một điều gì đó âm thầm kéo họ lại gần nhau hơn.

Một buổi chiều, lớp tổ chức chụp kỷ yếu. Sân trường rực rỡ sắc áo dài trắng, tiếng cười vang lên khắp nơi. Minh đứng ở góc sân, lúng túng chỉnh lại cổ áo sơ mi. Liên bước tới, đưa cho cậu một chiếc huy hiệu nhỏ hình bông phượng.

“Giữ nhé,” Lan nói. “Để sau này nhớ còn có một mùa hè như thế này.”

Minh gật đầu, không biết nên nói gì. Cậu muốn nói rất nhiều, nhưng cổ họng bỗng khô khốc. Đến khi Liên quay đi, cậu mới nhận ra tay mình vẫn nắm chặt chiếc huy hiệu, như thể sợ nó biến mất.

Những ngày sau đó trôi qua nhanh như gió. Lịch thi đến gần, không khí trong lớp căng như dây đàn. Những trò đùa thưa dần, những buổi tụ tập cũng ít đi. Ai cũng hiểu rằng, sau kỳ thi này, mọi thứ sẽ thay đổi.

Tối trước ngày thi môn cuối cùng, cả lớp rủ nhau ra bờ sông. Gió đêm mát rượi, mặt nước lấp lánh ánh đèn từ cây cầu phía xa. Họ trải tấm bạt lớn, ngồi thành vòng tròn, kể cho nhau nghe về ước mơ và dự định.

Liên nói cô muốn học báo chí, muốn đi thật nhiều nơi và viết về những câu chuyện của con người. Minh nói cậu muốn trở thành kỹ sư, muốn xây những cây cầu thật dài để nối những bờ xa lại gần.

“Vậy sau này cậu nhớ xây cho mình một cây cầu nhé,” Liên cười.

Minh cũng cười, nhưng trong lòng chợt thấy nhói lên. Cậu hiểu rằng, có những cây cầu dù muốn đến mấy cũng không thể xây.

Đêm ấy, khi mọi người đã về gần hết, Minh và Liên vẫn ngồi lại bên bờ sông. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi hoa phượng thoang thoảng.

“Minh này,” Liên nói khẽ, “cậu có sợ không?”

“Sợ gì?

“Sợ sau này sẽ quên mất những ngày này.”

Minh lắc đầu. “Có những thứ không thể quên được đâu.”

Liên nhìn cậu rất lâu, rồi mỉm cười. Nhưng ánh mắt cô dường như buồn hơn một chút.

Kỳ thi kết thúc trong tiếng thở phào nhẹ nhõm. Những ngày chờ kết quả dài như cả mùa hè. Mỗi người chọn cho mình một con đường riêng, nhưng vẫn hẹn nhau ngày họp lớp.

Ngày nhận kết quả, trời mưa. Cơn mưa mùa hạ bất chợt, nặng hạt và ào ạt. Minh đứng trước cổng trường, tay cầm tờ giấy báo trúng tuyển đại học. Cậu vui, nhưng cũng thấy trống trải.

Liên nhắn tin: “Mình đỗ rồi. Mình vào Sài Gòn.”

Minh nhìn màn hình rất lâu trước khi trả lời: “Chúc mừng cậu.”

Chỉ hai chữ đơn giản, nhưng phải mất rất lâu cậu mới đủ can đảm để gửi đi.

Ngày chia tay đến trong một buổi sáng nắng nhẹ. Sân trường vẫn rực đỏ hoa phượng, nhưng lần này không còn tiếng trống trường, không còn giờ ra chơi. Chỉ có những cái ôm, những lời chúc, và những giọt nước mắt vội lau.

Liên đưa Minh một cuốn sổ nhỏ. “Khi nào nhớ thì viết vào đây nhé.”

Minh gật đầu. Cậu muốn nói rằng mình sẽ nhớ, sẽ viết, sẽ không quên. Nhưng lời nói lại nghẹn nơi cổ họng.

Chiếc xe khách lăn bánh, mang theo Liên và những giấc mơ về phương Nam. Minh đứng nhìn cho đến khi chiếc xe chỉ còn là một chấm nhỏ phía cuối con đường.

Mùa hè năm ấy khép lại như thế.

Nhiều năm sau, Minh đứng trên cây cầu mới hoàn thành, nhìn dòng sông lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Thành phố đã khác xưa, rộng lớn và ồn ào hơn. Nhưng mỗi khi tháng sáu về, khi hoa phượng bắt đầu nở, cậu lại nhớ về mùa hè cũ.

Một buổi chiều, Minh nhận được bưu phẩm. Bên trong là một cuốn sách mỏng, trên bìa ghi tên tác giả: Liên. Trang đầu tiên có dòng chữ viết tay: “Cho người đã hứa xây cầu.

Minh bật cười. Gió thổi qua cây cầu, mang theo mùi hoa phượng thoảng nhẹ. Và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cậu nhận ra rằng có những lời hứa không bao giờ cũ, có những mùa hè không bao giờ kết thúc.

Thời hoa lửa, rốt cuộc, không phải là những ngày đã qua. Mà là những điều còn ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn