Bài viết

12. THỜI HOA LỬA – CON ĐƯỜNG NGƯỢC GIÓ

12. THỜI HOA LỬA – CON ĐƯỜNG NGƯỢC GIÓ (t/g: Nguyễn Duy Dũng- THPT Tiên Du số 1) Thị trấn ven biển nơi Nam lớn lên luôn bắt đầu mùa hè bằng mùi muối mặn và tiếng sóng vỗ. Buổi sáng, những chiếc thuyền đánh cá nối đuôi nhau trở về, kéo theo tiếng cười nói rộn ràng của ngư dân. Buổi chiều, nắng nhuộm vàng con đường cát trắng dẫn tới ngôi trường cấp ba duy nhất của thị trấn. Nam chưa từng nghĩ mình sẽ rời nơi này. Cuộc sống của cậu gắn với biển, với chiếc xe đạp cũ, với quán nước nhỏ của mẹ trước c

Đà Nẵng25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

12. THỜI HOA LỬA – CON ĐƯỜNG NGƯỢC GIÓ

(t/g: Nguyễn Duy Dũng- THPT Tiên Du số 1)

Thị trấn ven biển nơi Nam lớn lên luôn bắt đầu mùa hè bằng mùi muối mặn và tiếng sóng vỗ. Buổi sáng, những chiếc thuyền đánh cá nối đuôi nhau trở về, kéo theo tiếng cười nói rộn ràng của ngư dân. Buổi chiều, nắng nhuộm vàng con đường cát trắng dẫn tới ngôi trường cấp ba duy nhất của thị trấn.

Nam chưa từng nghĩ mình sẽ rời nơi này. Cuộc sống của cậu gắn với biển, với chiếc xe đạp cũ, với quán nước nhỏ của mẹ trước cổng trường. Mỗi chiều tan học, Nam lại phụ mẹ dọn bàn ghế, rửa ly và nghe mẹ kể những câu chuyện vụn vặt trong ngày.

Linh xuất hiện vào đầu năm lớp 12, khi mùa mưa còn chưa dứt. Cô chuyển từ thành phố về, mang theo giọng nói nhẹ và ánh mắt luôn nhìn xa xăm. Ngày đầu tiên đến lớp, Linh đứng trước bảng, tự giới thiệu ngắn gọn: “Mình muốn trở thành bác sĩ.”

Cả lớp im lặng vài giây rồi bật cười khe khẽ. Ở thị trấn này, ước mơ thường nhỏ bé và gần gũi hơn: làm giáo viên, mở cửa hàng, hoặc tiếp tục theo nghề biển của gia đình.

Nam không cười. Cậu chỉ thấy tò mò.

Những ngày sau đó, Nam nhận ra Linh luôn ở lại thư viện sau giờ học. Cô đọc rất nhiều sách, từ sinh học đến văn học. Một buổi chiều, khi Nam ghé vào trả sách, cậu thấy Linh đang ngủ gục trên bàn, cạnh chồng sách cao gần bằng cánh tay.

Nam khẽ đặt một ly trà sữa xuống trước mặt cô. Khi Linh tỉnh dậy, cô nhìn ly nước rồi nhìn Nam, hơi ngạc nhiên.

“Cảm ơn,” cô nói nhỏ.

Đó là cuộc trò chuyện đầu tiên của họ.

Thời gian trôi qua, Nam và Linh dần thân thiết. Họ cùng học bài ở thư viện, cùng đi bộ dọc bờ biển sau giờ học. Linh kể về thành phố, về những bệnh viện lớn, về giấc mơ khoác áo blouse trắng. Nam kể về biển, về những đêm mất điện cả thị trấn chìm trong bóng tối, về ước mơ mở một xưởng sửa tàu.

“Cậu không muốn rời khỏi đây à?” Linh hỏi.

Nam lắc đầu. “Biển ở đây quen rồi.”

Linh cười. “Nhưng thế giới lớn lắm.”

Nam nhìn ra xa. Cậu biết điều đó, nhưng chưa từng dám nghĩ mình sẽ bước ra ngoài.

Mùa thi đến, áp lực đè nặng lên từng góc lớp. Linh học ngày học đêm, còn Nam lần đầu tiên cố gắng nhiều đến thế. Không phải vì cậu yêu việc học, mà vì cậu muốn biết cảm giác theo đuổi một ước mơ lớn là thế nào.

Một buổi tối mất điện, cả thị trấn chìm trong bóng tối. Nam và Linh ngồi trên bãi biển, chỉ có ánh trăng và tiếng sóng.

“Tớ sợ trượt,” Linh nói khẽ.

Nam im lặng một lúc rồi đáp: “Nếu trượt thì thi lại.”

Linh bật cười. “Cậu nói đơn giản thật.”

Nam nhún vai. “Vì tớ nghĩ cậu sẽ đỗ.”

Đêm ấy, Linh không nói gì thêm, chỉ ngồi rất lâu nhìn ra biển.

Ngày thi kết thúc trong cơn mưa đầu hạ. Mọi người thở phào, nhưng nỗi lo vẫn còn đó. Thị trấn nhỏ trở nên yên ắng lạ thường trong những ngày chờ kết quả.

Một buổi sáng, Linh chạy tới quán nước của mẹ Nam, thở hổn hển.

“Tớ đỗ rồi!”

Nam đứng sững vài giây rồi bật cười lớn. Mẹ Nam cũng cười theo, đưa cho Linh một ly nước mía miễn phí.

“Chúc mừng con,” bà nói.

Niềm vui kéo dài đến tận tối hôm đó. Nhưng khi mọi người đã về hết, Linh ngồi lại bên quán nước, im lặng.

“Tớ sẽ đi Hà Nội,” cô nói.

Nam gật đầu. Cậu biết điều đó từ lâu.

“Còn cậu?”

“Tớ ở lại.”

Linh nhìn Nam rất lâu. “Cậu không muốn thử sao?”

Nam mỉm cười. “Tớ có ước mơ khác.”

Ngày Linh rời thị trấn, trời nắng chói chang. Chiếc xe khách lăn bánh chậm rãi, để lại phía sau con đường cát trắng và tiếng sóng xa dần.

Nam đứng nhìn cho đến khi chiếc xe biến mất.

Những năm sau đó, Nam mở xưởng sửa tàu như đã hứa. Công việc bận rộn, cuộc sống trôi qua nhanh chóng. Thị trấn dần thay đổi, nhiều con đường mới được mở, nhiều ngôi nhà cao tầng mọc lên.

Một ngày nọ, một chiếc xe dừng trước xưởng. Người bước xuống là Linh, trong chiếc áo blouse trắng.

“Bác sĩ về rồi à?” Nam cười.

Linh cười lại. “Tớ về mở phòng khám.”

Gió biển thổi mạnh, mang theo mùi muối mặn quen thuộc.

Họ đứng đó, giữa tiếng sóng và tiếng búa vang trong xưởng. Không cần nói nhiều, cả hai đều hiểu rằng con đường họ chọn tuy khác nhau, nhưng vẫn dẫn họ quay về nơi bắt đầu.

Mùa hè năm ấy, hoa phượng lại nở đỏ rực. Và thị trấn nhỏ lại bắt đầu một câu chuyện mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn