(122) MẸ PHẠM THỊ NƯƠNG — HAI ANH EM CÙNG QUÂN HÀM, CÙNG CHỨC VỤ, CÙNG NẰM XUỐNG TRÊN ĐẤT XÓM TỰU
Người mẹ sinh 3 người con, có 2 con là liệt sĩ — cả hai cùng mang cấp bậc Thượng sĩ, cùng chức vụ Tiểu đội trưởng, và cùng được an táng tại ấp Xóm Tựu, xã Kiểng Phước; được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng ngày 25-7-2014 theo Quyết định số 1771/QĐ-CTN.
MẸ PHẠM THỊ NƯƠNG — HAI ANH EM CÙNG QUÂN HÀM, CÙNG CHỨC VỤ, CÙNG NẰM XUỐNG TRÊN ĐẤT XÓM TỰU
Có những sự trùng hợp trong chiến tranh mà ngay cả người trong cuộc cũng không thể lý giải — chỉ có thể cúi đầu trước sự sắp xếp nghiệt ngã của số phận. Mẹ Phạm Thị Nương, sinh năm 1930 tại ấp Xóm Tựu, xã Kiểng Phước, huyện Gò Công Đông, có hai người con trai cùng mang cấp bậc Thượng sĩ, cùng giữ chức Tiểu đội trưởng, và cùng được đưa về an táng trên chính mảnh đất quê nhà — dù hy sinh ở hai đơn vị khác nhau, hai năm khác nhau.
Người con trai đầu, Đoàn Văn Quản, sinh năm 1945, tham gia cách mạng từ năm 1962, phục vụ trong Tiểu đoàn 206. Là Tiểu đội trưởng Thượng sĩ dày dạn trận mạc, anh Quản hy sinh năm 1967, được đưa về an táng tại ấp Xóm Tựu — chính nơi anh sinh ra và lớn lên. Nhà nước truy tặng anh Huân chương Chiến sĩ giải phóng cả ba hạng Nhất, Nhì, Ba.
Hai năm sau, người em Đoàn Văn Chạy, sinh năm 1950, cũng bước vào con đường của anh trai, gia nhập Đại đội 2, Tiểu đoàn 514b từ tháng 6-1966. Nối gót anh, anh Chạy cũng trở thành Tiểu đội trưởng Thượng sĩ. Ngày 24-6-1969, anh Chạy hy sinh và cũng được an táng tại ấp Xóm Tựu — nằm bên người anh trai đã ra đi trước mình hai năm.
Mẹ Phạm Thị Nương đã đứng trước hai ngôi mộ của hai người con trên cùng mảnh đất Xóm Tựu — nơi gia đình mẹ đã sinh sống bao đời. Từ năm 1967 đến 1969, chỉ trong vòng hai năm, mẹ phải hai lần tiễn con ra đi và đón con trở về trong im lặng. Người con trai còn lại — Đoàn Văn Bung — hiện đang ngày ngày chăm sóc mẹ tại chính ấp Xóm Tựu quê nhà.
Ngày 25-7-2014, Chủ tịch nước ký Quyết định số 1771/QĐ-CTN phong tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" cho mẹ Phạm Thị Nương — sự ghi nhận muộn màng nhưng trọn vẹn cho người mẹ đã âm thầm chịu đựng nỗi đau mà không một lời oán thán.


