125. MẸ VNAH NGUYỄN THỊ RÀNH
Người mà em muốn viết về trong bài này là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành. Khi tìm hiểu về mẹ, em thật sự rất xúc động vì cuộc đời mẹ trải qua quá nhiều mất mát nhưng mẹ vẫn kiên cường và luôn tin vào cách mạng. Đối với em, mẹ là hình ảnh tiêu biểu nhất cho những người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến: hiền lành, mạnh mẽ và sẵn sàng hi sinh cho Tổ quốc.
Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900 trong một gia đình làm nông. Cuộc sống của mẹ trước chiến tranh rất bình dị, gắn với ruộng đồng và những ngày lam lũ. Khi chiến tranh chống Mỹ diễn ra ác liệt, Củ Chi trở thành chiến trường nóng bỏng. Giống như nhiều người dân nơi đây, mẹ Rành cũng góp sức vào cuộc kháng chiến bằng cách nuôi giấu cán bộ, giúp đỡ bộ đội và động viên con cái ra trận.
Điều khiến em cảm động nhất là mẹ có 8 người con và 2 cháu nội đều hi sinh. Đây là một con số quá lớn đối với bất cứ gia đình nào. Em nghĩ không có nỗi đau nào bằng nỗi đau mất con, vậy mà mẹ phải chịu đựng điều đó đến mười lần. Những lần đầu, mẹ còn khóc rất nhiều. Nhưng về sau, khi nghe tin thêm một người con nữa ngã xuống, mẹ chỉ im lặng. Người ta kể lại rằng mẹ ôm di ảnh con vào lòng và nói: “Tụi nó đi vì nước, mẹ thương lắm nhưng mẹ tự hào.” Nghe câu nói ấy, em cảm thấy kính trọng mẹ vô cùng.
Không chỉ hi sinh con cháu, bản thân mẹ cũng trải qua sống chết nhiều lần vì bom đạn. Nhà mẹ có lúc bị đốt phá, mẹ phải nấp dưới hầm suốt nhiều giờ. Dù khó khăn như vậy, mẹ vẫn giữ vững niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ thắng. Mỗi khi bộ đội ghé nhà, mẹ luôn san sẻ từng củ khoai, từng nắm gạo dù nhà mình chẳng dư dả gì. Mẹ còn hay nói với bộ đội: “Ăn đi rồi lấy sức mà đánh giặc.” Câu nói nghe rất mộc mạc nhưng thể hiện tình thương và sự hi sinh của mẹ đối với chiến sĩ.
Sau khi đất nước thống nhất, mẹ tiếp tục sống cuộc đời giản dị. Năm 1994, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Ai cũng vui mừng thay cho mẹ, nhưng mẹ không nhận đó là vinh dự riêng. Mẹ bảo: “Tui chỉ thay tụi nhỏ nhận thôi.” Cách nói khiêm tốn ấy làm em càng thêm kính trọng mẹ, vì dù mất mát nhiều đến vậy, mẹ vẫn nghĩ về đất nước trước tiên.
Mẹ Nguyễn Thị Rành mất năm 1979. Giờ đây ngôi nhà của mẹ được giữ gìn như một địa điểm truyền thống để người dân và học sinh đến thăm. Khi nhìn những bức ảnh của các con mẹ trên bàn thờ, ai cũng cảm nhận rõ sự hi sinh quá lớn của một người mẹ bình thường nhưng có trái tim phi thường.
Qua câu chuyện của mẹ, em hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đằng sau đó là máu, nước mắt và sự hi sinh của biết bao con người, đặc biệt là những người mẹ như mẹ Rành. Em cảm thấy biết ơn và tự hào khi đất nước mình có những người mẹ anh hùng như vậy. Em cũng thấy bản thân cần phải cố gắng học tốt, sống có trách nhiệm để không phụ công ơn của những thế hệ đi trước.
Đối với em, mẹ Nguyễn Thị Rành là hình ảnh rất đẹp và chân thật của một người mẹ Việt Nam thời chiến. Mẹ tuy không làm điều gì quá lớn lao, không cầm súng ra chiến trường, nhưng chính sự hi sinh của mẹ đã góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc. Em nghĩ rằng ai cũng nên một lần tìm hiểu về những mẹ Việt Nam anh hùng để biết trân trọng giá trị của hòa bình và yêu quê hương đất nước hơn.


