12. HOA LỬA TRÊN DÒNG SÔNG MÃ
Những năm 1965 - 1972, cầu Hàm Rồng trở thành "điểm hỏa" khốc liệt nhất miền Bắc. Không quân Mỹ huy động hàng ngàn lượt máy bay hòng chặt đứt mạch máu giao thông này. Dưới chân cầu, bên những rặng phi lao đón gió biển, trận địa pháo cao xạ của dân quân trực chiến luôn rực lửa. Trong đơn vị ấy, có hai chị em ruột: chị gái tên Thảo và em gái tên Hiền.
12. HOA LỬA TRÊN DÒNG SÔNG MÃ
Những năm 1965 - 1972, cầu Hàm Rồng trở thành "điểm hỏa" khốc liệt nhất miền Bắc. Không quân Mỹ huy động hàng ngàn lượt máy bay hòng chặt đứt mạch máu giao thông này. Dưới chân cầu, bên những rặng phi lao đón gió biển, trận địa pháo cao xạ của dân quân trực chiến luôn rực lửa. Trong đơn vị ấy, có hai chị em ruột: chị gái tên Thảo và em gái tên Hiền.
Thảo là khẩu đội trưởng, thân hình rắn rỏi, đôi mắt sắc sảo luôn dõi theo những vệt khói trắng của máy bay địch trên nền trời xanh ngắt. Hiền, mới mười tám tuổi, là pháo thủ số 2, chịu trách nhiệm nạp những viên đạn nặng trịch vào nòng pháo. Nhà chỉ có hai chị em, cha mẹ mất sớm trong một trận oanh tạc năm xưa, nên Thảo vừa là chị, vừa thay phần cha mẹ chăm sóc em.
Một buổi trưa hè nắng cháy đầu tháng 7, còi báo động hú vang xé nát bầu không khí tĩnh lặng của dòng sông Mã. Đàn "thần sấm" F-105 lao xuống như những mũi tên đen ngòm.
"Tất cả vào vị trí! Nhắm thẳng quân thù mà bắn!" – Tiếng Thảo dõng dạc vang lên giữa tiếng bom rền.
Mâm pháo quay vùn vụt. Hiền thoăn thoắt bê những hòm đạn. Tiếng nổ chát chúa vang lên liên hồi, vỏ đạn đồng rơi xuống chân pháo kêu "keng keng" rộn rã. Giữa cái nắng đổ lửa và sức nóng hầm hập của nòng pháo, mồ hôi nhễ nhại lăn trên má hai chị em, trộn lẫn với bụi than đen nhẻm.
Bất ngờ, một chiếc máy bay địch lao thấp, cắt bom trúng vào rìa trận địa. Sức ép nghẹt thở hất văng mọi người. Thảo bị một mảnh bom găm vào vai trái, máu đỏ thẫm bắt đầu thấm đẫm vai áo quân nhu. Hiền hoảng hốt định buông tay đạn chạy lại phía chị:
"Chị ơi! Chị bị thương rồi!"
"Trở lại vị trí ngay!" – Thảo quát lớn, gương mặt tái đi vì đau đớn nhưng đôi tay vẫn bám chặt vào càng pháo. "Bắn đi em! Đừng nhìn chị! Cầu mà sập là lỗi của chị em mình!"
Hiền cắn chặt môi đến bật máu, nước mắt hòa cùng khói súng. Cô hiểu ý chị. Hiền dồn hết sức bình sinh, nâng viên đạn cuối cùng nạp vào nòng. Đúng lúc đó, chiếc máy bay địch quay lại định bồi thêm một quả tên lửa. Thảo dùng tay phải còn lại, nghiến răng đạp cò.
Đoàng!
Chiếc máy bay bùng cháy như một quả cầu lửa khổng lồ, lao thẳng xuống dòng sông Mã, tạo nên một cột nước trắng xóa. Giữa tiếng reo hò của đồng đội, Thảo từ từ ngã vào vòng tay của em gái.
Chiều hôm đó, bên bờ sông Mã, hoa phượng vĩ nở đỏ rực như được tưới bằng máu của những người anh hùng. Thảo được đưa đi cấp cứu kịp thời, nhưng cánh tay trái của chị vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Sau này, khi hòa bình lập lại, người ta vẫn thấy hai chị em họ dắt tay nhau về thăm lại trận địa cũ. Hiền giờ đã là mẹ, là bà, nhưng mỗi khi nhìn thấy nhành hoa phượng đỏ, bà lại nhớ về giây phút nghẹt thở bên mâm pháo, nơi tình chị em đã hóa thành sức mạnh thép để giữ vững nhịp cầu cho Tổ quốc.



