13 TUỔI, LẤY THÂN MÌNH CHE CHỞ ĐỒNG ĐỘI NHỎ
Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952, quê tại Thanh Hóa. Tuổi thơ của em gắn với những năm tháng chiến tranh, khi bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào và những đứa trẻ dù còn rất nhỏ cũng phải sống giữa những hiểm nguy của chiến trường.
Ngày 4 tháng 4 năm 1965, trong một trận máy bay Mỹ ném bom khu vực cầu Ghép, Nguyễn Bá Ngọc chứng kiến các em nhỏ xung quanh mình rơi vào tình thế nguy hiểm. Trước sự khốc liệt của bom đạn, em đã không tìm cách chạy thoát một mình mà lựa chọn ở lại che chở cho các em.
Trong khoảnh khắc quyết định ấy, Nguyễn Bá Ngọc đã lấy thân mình che chắn cho những em nhỏ trước sức tàn phá của bom đạn. Hành động diễn ra rất nhanh nhưng thể hiện một sự dũng cảm phi thường đối với một cậu bé mới 13 tuổi. Em đã đặt sự an toàn của những người nhỏ tuổi hơn lên trên chính tính mạng của mình.
Nguyễn Bá Ngọc bị thương nặng trong trận bom. Dù được cứu chữa, vết thương quá nặng khiến em không thể qua khỏi. Ngày 5 tháng 4 năm 1965, chỉ một ngày sau khi lấy thân mình che chở cho các em, Nguyễn Bá Ngọc đã hy sinh khi tuổi đời mới 13.
Sự hy sinh của Nguyễn Bá Ngọc khiến câu chuyện về một cậu bé Thanh Hóa trở thành biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm và tình thương con người trong những năm tháng chiến tranh. Em không phải một người lính được huấn luyện trên chiến trường, nhưng trong thời khắc hiểm nguy, em đã hành động bằng bản năng cao đẹp nhất của một con người: bảo vệ những người yếu hơn mình.
Nguyễn Bá Ngọc ra đi khi tuổi đời còn quá nhỏ, nhưng hành động của em đã vượt xa giới hạn của tuổi tác. Giữa tiếng bom đạn năm ấy, một cậu bé đã dùng chính thân mình để che chở cho những em nhỏ. Đó là sự hy sinh khiến người đời sau luôn nhắc nhớ về lòng dũng cảm, tình yêu thương và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì người khác.



