(130) MẸ TRƯƠNG THỊ BÍCH — NGƯỜI MẸ GÒ CÔNG TÂY KỊP NHẬN DANH HIỆU TRƯỚC KHI RA ĐI
Người mẹ sinh 7 người con, có 2 con là liệt sĩ — một là Ấp đội trưởng hy sinh năm 1968, một là du kích xã hy sinh năm 1966; cả hai đều an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ huyện Gò Công Tây; được truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng ngày 25-7-2014 theo Quyết định số 1771/QĐ-CTN, vào Sổ vàng số 122.
MẸ TRƯƠNG THỊ BÍCH — NGƯỜI MẸ GÒ CÔNG TÂY KỊP NHẬN DANH HIỆU TRƯỚC KHI RA ĐI
Trong số những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng được vinh danh, mẹ Trương Thị Bích có một câu chuyện đặc biệt: mẹ được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu ngày 25-7-2014, và chỉ gần năm tháng sau — ngày 20-12-2014 — mẹ thanh thản ra đi, như thể đã chờ đợi đủ để nhận lấy sự tri ân muộn màng của Tổ quốc trước khi khép lại cuộc đời.
Sinh năm 1922 tại xã Bình Nhì, huyện Gò Công Tây, mẹ Trương Thị Bích lập gia đình với ông Lê Quang Chẩn và sinh hạ bảy người con. Trong số đó, hai người con trai đã chọn con đường cách mạng và mãi không trở về với mẹ.
Người con trai đầu, Lê Văn Cầm — còn có tên Lê Quang Cầm — sinh năm 1940, tham gia cách mạng từ năm 1960, trưởng thành lên chức Ấp đội trưởng, một chức vụ lãnh đạo quân sự cơ sở quan trọng. Ngày 10-4-1968, anh Cầm hy sinh, được an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ huyện Gò Công Tây. Hai năm trước đó, người em Lê Quang Trầm, sinh năm 1944 — người mà cả xóm quen gọi là Tư Trầm — cũng đã ngã xuống ngày 3-9-1966 khi đang thực hiện nhiệm vụ du kích tại xã Bình Thạnh. Anh Trầm cũng được an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ huyện Gò Công Tây — hai anh em cùng nằm trên một vùng đất.
Ngày 25-7-2014, khi đã bước vào tuổi 92, mẹ Trương Thị Bích được Chủ tịch nước ký Quyết định số 1771/QĐ-CTN phong tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng", tên mẹ được ghi vào Sổ vàng số 122. Mẹ ra đi ngày 20-12-2014, được an táng tại ấp Bình Hòa Long, xã Bình Nhì — quê hương mà mẹ đã gắn bó suốt cả cuộc đời. Con trai út Lê Quang Em thờ cúng mẹ và hai anh trai liệt sĩ tại ấp Bình Hòa Long.
Mẹ Trương Thị Bích đã sống và mất đi trong yên lành, sau khi được nhận danh hiệu cao quý mà mẹ xứng đáng được hưởng từ lâu — một kết thúc trọn vẹn cho cuộc đời đầy hy sinh của người mẹ đất Gò Công Tây.


