13.Người chiến sĩ mù (Trường TH&THCS PHÙ LƯƠNG)
Trong chiến tranh, có những mất mát không gì bù đắp được. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, ý chí và nghị lực của con người lại tỏa sáng mạnh mẽ.
Trong một trận chiến ác liệt, một người lính trẻ không may bị thương nặng ở đôi mắt. Khi tỉnh lại, anh không còn nhìn thấy ánh sáng nữa. Bóng tối vĩnh viễn bao trùm lấy cuộc đời anh.
Đồng đội ai cũng xót xa, động viên anh ra tuyến sau điều trị và nghỉ ngơi. Nhưng anh kiên quyết từ chối:
“Tôi không còn nhìn thấy, nhưng tôi vẫn còn trái tim và đôi tay. Tôi vẫn có thể phục vụ đơn vị.”
Từ đó, anh xin làm những công việc phù hợp: giã gạo, nấu cơm, chăm sóc thương binh. Anh làm việc tỉ mỉ, cẩn thận, không để mình trở thành gánh nặng cho đồng đội.
Ban đêm, anh còn ngồi nghe ngóng, góp phần phát hiện những âm thanh lạ. Thính giác của anh trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.
Có lần, nhờ phát hiện tiếng động bất thường, anh đã kịp thời báo cho đơn vị, giúp tránh được một cuộc tập kích bất ngờ của địch.
Dù không còn nhìn thấy ánh sáng, nhưng trong anh vẫn luôn cháy sáng niềm tin và tinh thần chiến đấu.
Người chiến sĩ ấy đã chứng minh rằng: mất đi đôi mắt không có nghĩa là mất đi ý chí. Trái lại, anh trở thành tấm gương sáng về nghị lực và lòng yêu nước.



