14 MẢNH ĐẠN VÀ NHỮNG TRANG VĂN ĐƯỢC VIẾT BẰNG 2 NGÓN TAY: HUYỀN THOẠI VỀ NGƯỜI ANH HÙNG LÀNG HOA LŨY
Đây là một bài viết để tưởng nhớ và vinh danh một chiến sỹ, một cây bút xuất sắc và là một đứa con cùng vùng Diễn Châu, tỉnh Nghệ An, đó chính là nhà văn Sơn Tùng, người đã viết nên cuốn tiểu thuyết Búp Sen Xanh nổi tiếng về Chủ Tịch Hồ Chí Minh
14 MẢNH ĐẠN VÀ NHỮNG TRANG VĂN ĐƯỢC VIẾT BẰNG 2 NGÓN TAY: HUYỀN THOẠI VỀ NGƯỜI ANH HÙNG LÀNG HOA LŨY
Có những con người mà cuộc đời họ không chỉ là một trang sử, mà là một ngọn lửa không bao giờ tắt. Ở vùng đất bãi ngang sát biển thuộc làng Hoa Lũy (nay là Kim Lũy), xã Diễn Kim trước đây – nay đã được sáp nhập cùng các xã Diễn Hoàng, Diễn Mỹ và Hùng Hải để trở thành xã Hải Châu, thuộc huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An, từng có một ngọn lửa như thế mang tên Bùi Sơn Tùng (thường được biết đến với bút danh nhà văn Sơn Tùng). Câu chuyện thời hoa lửa của ông không chỉ dừng lại ở những năm tháng xông pha giữa mưa bom bão đạn, mà còn là một bản hùng ca cất lên từ tận cùng của nỗi đau thể xác.
Từ người phóng viên nơi tuyến lửa đến một thân thể vỡ vụn
Sinh năm 1928 trong một gia đình nhà nho nghèo trọng chữ, từ năm 1944 đến 1971, chàng thanh niên Bùi Sơn Tùng đã để lại dấu chân trên cả hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống Pháp và chống Mỹ. Ông hoạt động năng nổ trên nhiều lĩnh vực từ tuyên truyền, huấn luyện quân sự cho đến làm phóng viên chiến trường. Với trái tim nhiệt huyết, năm 1967, ông xung phong “đi B”, tiến thẳng vào chiến trường Đông Nam Bộ khốc liệt để thành lập và phụ trách tờ báo Thanh niên Giải phóng.
Nhưng cuộc chiến tàn khốc đã thử thách ông tới giới hạn cuối cùng. Năm 1971, trong một trận oanh tạc dữ dội của máy bay địch vào căn cứ Tà Nốt (thuộc tỉnh Tây Ninh), cơ thể người phóng viên chiến trường đã hứng trọn sức công phá của vũ khí. Những mảnh đạn M79 găm khắp thân thể khiến ông bị chấn thương sọ não, vỡ xương vai và đứt thần kinh chéo. Ông được cứu sống từ cõi chết, nhưng cái giá phải trả quá đắt: thị lực chỉ còn 1/10, trí nhớ sụt giảm, tay phải co quắp hoàn toàn, còn tay trái bị đạn cắt nát chỉ còn vỏn vẹn hai ngón.
Bước ra khỏi cuộc chiến, nhà văn Sơn Tùng mang trên mình chứng nhận thương binh hạng ¼ – mức thương tật nặng nhất theo thang bậc tại Việt Nam. Ông mất tới 81% sức khoẻ với 14 vết thương trên cơ thể. Kinh khủng hơn cả, trong sọ não ông vẫn vĩnh viễn lưu lại 3 mảnh đạn không thể phẫu thuật gắp ra, liên tục hành hạ ông bằng những cơn đau xé trí óc.
Phép màu từ 2 ngón tay và “Búp sen xanh”
Với một người bình thường, sự tàn phá ấy đủ để dập tắt mọi hy vọng sinh tồn. Nhưng với Sơn Tùng, những vết thương chí mạng ấy chỉ làm bùng lên một ý chí sống và sức sáng tạo phi thường. Từ chối buông xuôi cho số phận, người thương binh tàn phế ấy vẫn kiên cường cầm bút để viết tiếp.
Chỉ bằng vốn chữ Nho tự học, chữ Quốc ngữ ở trường làng và vài ngón tay tật nguyền, ông đã kiên nhẫn gõ từng con chữ. Bất chấp thân thể đau đớn, ông đã cho ra đời hàng chục cuốn tiểu thuyết, tập truyện ngắn và tài liệu quý giá. Trong đó, kiệt tác “Búp sen xanh” – cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất viết về cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh – đã trở thành một di sản văn học của dân tộc. Ra mắt lần đầu tiên vào năm 1982, tác phẩm đã tạo được tiếng vang lớn và được tái bản tới lần thứ 30, chạm đến trái tim hàng triệu người đọc Việt Nam.
Di sản của một tinh thần bất diệt
Năm 2011, nhà văn Sơn Tùng đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới như một sự tri ân lớn lao cho nhân cách và tài năng của ông. Vào đêm ngày 22 tháng 7 năm 2021, trái tim của người lính già đã ngừng đập ở tuổi 93, khép lại một cuộc đời oanh liệt.
Với thế hệ trẻ hôm nay, “Câu chuyện thời hoa lửa” của nhà văn Sơn Tùng mang một thông điệp vĩ đại hơn bất kỳ bài học lý thuyết nào. Đó là bài học sống động về sức mạnh của tâm trí, minh chứng cho việc con người có thể bị bom đạn làm vỡ vụn về thể xác nhưng không một thế lực nào có thể bẻ gãy tinh thần. Đọc lại những dòng văn của ông, chúng ta không chỉ thấu hiểu những hy sinh của thế hệ trước, mà còn tìm thấy cho mình một ngọn đuốc sáng để không ngừng vươn lên, đối mặt và đánh bại mọi nghịch cảnh của chính mình.



