145. AHLLVTND PHẠM VĂN CỘI
Em được nghe thầy cô kể rất nhiều câu chuyện về những người anh hùng đã hy sinh vì Tổ quốc, nhưng có lẽ điều khiến em xúc động nhất là câu chuyện về chú Phạm Văn Cội – người con ưu tú của vùng đất Củ Chi anh dũng. Càng tìm hiểu về chú, em càng thấy như trước mắt mình hiện lên hình ảnh một người chiến sĩ trẻ, bình dị mà kiên cường, sống trọn vẹn tuổi xuân cho đất nước.
Chú Phạm Văn Cội sinh năm 1940, trong một gia đình lao động nghèo ở xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi, tỉnh Gia Định (nay thuộc TP. Hồ Chí Minh). Tuổi thơ của chú gắn liền với ruộng đồng, với những ngày theo cha mẹ làm lụng. Khi lớn lên, chú làm nghề cạo mủ cao su, một công việc vất vả nhưng vẫn không đủ để gia đình thoát khỏi cảnh thiếu trước hụt sau. Thế nhưng, giữa những khó khăn của cuộc sống, ở chú luôn ánh lên tinh thần gan dạ và lòng yêu quê hương đơn sơ mà mãnh liệt.
Năm 1960, khi chiến tranh ngày càng ác liệt, chú quyết định rời bỏ công việc dân sự để trở về quê, tham gia lực lượng du kích Củ Chi. Từ đây, cuộc đời chú gắn chặt với lửa đạn chiến tranh – nhưng cũng từ đây, chú đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm khó ai sánh được.
Trên chiến trường, chú Phạm Văn Cội nổi tiếng mưu trí và gan dạ. Em nghe kể rằng vào cuối năm 1963, trong một trận chống càn, tổ chiến đấu do chú chỉ huy đã dùng chính lựu đạn tự tạo đánh đứt xích xe tăng Mỹ. Đó là lần đầu tiên trong vùng Củ Chi, một chiếc xe tăng của địch bị tiêu diệt bằng cách tưởng như không thể ấy. Hình ảnh một người chiến sĩ nhỏ bé đứng trước chiến xa khổng lồ khiến em cảm phục đến nghẹn lời.
Không chỉ vậy, trong chiến dịch Crimp năm 1966, chú tiếp tục lập nhiều chiến công vang dội: đơn vị của chú đã tiêu diệt hơn 100 lính Mỹ, bắn rơi máy bay trực thăng và máy bay phản lực, phá hủy nhiều phương tiện chiến đấu của địch. Dù bị thương nhiều lần, chú vẫn kiên quyết ở lại đơn vị, xin được tiếp tục chiến đấu để bảo vệ vùng “đất thép” thân yêu.
Những chiến công ấy không chỉ ghi lại sự quả cảm, mà còn thể hiện ý chí kiên định và tình yêu Tổ quốc của chú. Nhưng rồi, trong một trận đánh lớn vào năm 1967, chú Phạm Văn Cội đã anh dũng hy sinh, khi mới 27 tuổi – cái tuổi đáng lẽ phải dành cho tương lai, cho ước mơ và cho những điều đẹp đẽ nhất của đời người.
Ngày 17 tháng 9 năm 1967, chú được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Quê hương Củ Chi cũng không bao giờ quên chú: từ trường học, con đường đến cả xã đều mang tên Phạm Văn Cội để nhắc nhở thế hệ trẻ về người anh hùng đã nằm lại cho đất nước đứng lên.
Khi nghe câu chuyện ấy, em thấy lòng mình nghẹn lại. Một người sinh ra trong gia đình nghèo khó, không có gì ngoài tình yêu quê hương, vậy mà lại có thể làm nên những điều phi thường. Em hiểu rằng hòa bình hôm nay là món quà được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng những cuộc đời đang độ tuổi đẹp nhất như chú.
Kể về chú Phạm Văn Cội, em tự nhủ mình phải biết sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn và trân trọng hơn từng giây phút bình yên của hiện tại. Bởi vì chính những người anh hùng như chú đã trao cho thế hệ chúng em quyền được lớn lên, được học hành, được mơ ước trong hòa bình.



