Mẹ Việt Nam Anh hùng

(147) MẸ LƯU THỊ PHÙNG — MỘT MÌNH NUÔI CON SAU KHI CHỒNG MẤT, RỒI LẠI MẤT HAI CON

Người mẹ có 2 con là liệt sĩ — một hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ (1969), một hy sinh tại chiến trường Campuchia (1978); chồng mất năm 1965 (không phải liệt sĩ); được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng ngày 25-1-2014 theo Quyết định số 295/QĐ-CTN.

Đồng Tháp02/07/2026Trần Thị Huỳnh Trâm1 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ LƯU THỊ PHÙNG — MỘT MÌNH NUÔI CON SAU KHI CHỒNG MẤT, RỒI LẠI MẤT HAI CON

Cuộc đời mẹ Lưu Thị Phùng, sinh năm 1927 tại ấp Tân Hòa, xã Tân Thuận Bình, huyện Chợ Gạo, là chuỗi mất mát nối tiếp nhau không có hồi kết: chồng mất năm 1965, rồi người con trai đầu ngã xuống năm 1969, và người con trai thứ hy sinh năm 1978 trên đất Campuchia — ba lần đau trong vòng mười ba năm.

Sau khi người chồng Nguyễn Văn Thân qua đời ngày 13-11-1965, mẹ Lưu Thị Phùng một mình gánh chịu trách nhiệm nuôi các con trong thời chiến loạn. Bốn năm sau, người con trai Nguyễn Văn Góc, sinh năm 1947, tham gia lực lượng du kích xã Tân Thuận Bình và hy sinh ngày 15-12-1969 — được đưa về an táng ngay tại ấp Tân Hòa quê nhà.

Gần một thập kỷ sau, người em Nguyễn Văn Ngọn, sinh năm 1959, cũng lên đường nhập ngũ và ngã xuống tại chiến trường Campuchia vào năm 1978 trong cuộc chiến truy quét tàn quân Pôn Pốt — khi mới 19 tuổi. Anh Ngọn được an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ xã Tân Thuận Bình — khác với nơi an nghỉ của người anh trai, nhưng cùng trên mảnh đất Chợ Gạo thân yêu.

Chồng mất không phải liệt sĩ, nhưng hai người con đã hiến dâng xương máu qua hai cuộc chiến — kháng chiến chống Mỹ và chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam — mẹ Lưu Thị Phùng là người mẹ của những hy sinh không ngừng nghỉ. Ngày 25-1-2014, Chủ tịch nước ký Quyết định số 295/QĐ-CTN phong tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" cho mẹ. Hiện nay, mẹ sống cùng con gái Nguyễn Thị Bé Năm tại ấp Tân Hòa, xã Tân Thuận Bình — người con gái đang chăm sóc mẹ thay cho hai người anh đã khuất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn