Anh hùng Lực lượng vũ trang

149. PHẠM VĂN CỘI

TP. Hồ Chí Minh09/12/2025Nguyễn Thảo Nguyên (Trường THCS Tân An Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi đọc về cuộc đời và những chiến công của anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Văn Cội, tôi cảm thấy trong lòng mình dâng lên một niềm xúc động rất khó diễn tả. Tôi sinh ra trong thời bình, chưa từng nghe tiếng bom rơi, chưa từng chứng kiến cảnh sinh tử cận kề, vậy mà mỗi lần nghĩ đến anh, tôi lại thấy trái tim mình thắt lại — vừa tự hào, vừa biết ơn, vừa trào dâng cảm xúc sâu nặng về những con người đã hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc.

Tôi vẫn nhớ khi biết anh vốn là một người thợ cạo mủ cao su bình thường. Một công việc giản dị, vất vả nhưng hoàn toàn xa lạ với chiến trường. Thế nhưng, giữa thời điểm đất nước chìm trong khói lửa, anh đã bỏ lại tất cả để trở về quê hương, gia nhập lực lượng du kích Củ Chi. Tôi tự hỏi: nếu là tôi khi ấy, tôi có đủ can đảm bước vào con đường hiểm nguy như anh không? Câu hỏi ấy khiến tôi lặng người. Tôi sống giữa hòa bình, việc khó khăn nhất đôi khi chỉ là hoàn thành bài tập, vượt qua áp lực nhỏ bé trong học tập và cuộc sống. Nhưng với anh, thử thách là cái chết — và anh vẫn hiên ngang đối mặt.

Trong tâm trí tôi, hình ảnh anh hiện lên thật sống động. Tôi tưởng tượng thấy anh — một thanh niên gầy nhưng rắn rỏi, đôi mắt sáng rực quyết tâm — đang cầm trong tay quả lựu đạn tự tạo, lao về phía chiếc xe tăng Mỹ hùng hổ tiến vào làng. Tôi nghe như có tiếng đất rung chuyển, tiếng súng nổ, tiếng gió nóng của đạn xé ngang không trung. Trong khoảnh khắc tưởng chừng ngắn ngủi ấy, tôi thấy lòng mình run lên vì khâm phục. Anh không có gì ngoài lòng dũng cảm và trí thông minh của một người du kích. Vậy mà anh đã dám đối đầu với những "con quái vật bằng thép" của quân thù.

Không chỉ một lần, mà biết bao lần anh chỉ huy du kích đánh bại địch, phá xe tăng, bắn rơi trực thăng, tiêu diệt hàng trăm tên lính Mỹ tinh nhuệ. Đó không chỉ là chiến công mang ý nghĩa quân sự, mà còn là minh chứng cho sức mạnh tinh thần của người Việt Nam. Mỗi chiến công ấy như một ngọn lửa thắp sáng lòng tự hào trong tôi. Và chính từ những ngọn lửa đó, cả mảnh đất thép Củ Chi mới trở thành huyền thoại.

Khi đọc về cuộc đời và những chiến công của anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Văn Cội, tôi cảm thấy trong lòng mình dâng lên một niềm xúc động rất khó diễn tả. Tôi sinh ra trong thời bình, chưa từng nghe tiếng bom rơi, chưa từng chứng kiến cảnh sinh tử cận kề, vậy mà mỗi lần nghĩ đến anh, tôi lại thấy trái tim mình thắt lại — vừa tự hào, vừa biết ơn, vừa trào dâng cảm xúc sâu nặng về những con người đã hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc.

Tôi vẫn nhớ khi biết anh vốn là một người thợ cạo mủ cao su bình thường. Một công việc giản dị, vất vả nhưng hoàn toàn xa lạ với chiến trường. Thế nhưng, giữa thời điểm đất nước chìm trong khói lửa, anh đã bỏ lại tất cả để trở về quê hương, gia nhập lực lượng du kích Củ Chi. Tôi tự hỏi: nếu là tôi khi ấy, tôi có đủ can đảm bước vào con đường hiểm nguy như anh không? Câu hỏi ấy khiến tôi lặng người. Tôi sống giữa hòa bình, việc khó khăn nhất đôi khi chỉ là hoàn thành bài tập, vượt qua áp lực nhỏ bé trong học tập và cuộc sống. Nhưng với anh, thử thách là cái chết — và anh vẫn hiên ngang đối mặt.

Trong tâm trí tôi, hình ảnh anh hiện lên thật sống động. Tôi tưởng tượng thấy anh — một thanh niên gầy nhưng rắn rỏi, đôi mắt sáng rực quyết tâm — đang cầm trong tay quả lựu đạn tự tạo, lao về phía chiếc xe tăng Mỹ hùng hổ tiến vào làng. Tôi nghe như có tiếng đất rung chuyển, tiếng súng nổ, tiếng gió nóng của đạn xé ngang không trung. Trong khoảnh khắc tưởng chừng ngắn ngủi ấy, tôi thấy lòng mình run lên vì khâm phục. Anh không có gì ngoài lòng dũng cảm và trí thông minh của một người du kích. Vậy mà anh đã dám đối đầu với những "con quái vật bằng thép" của quân thù.

Không chỉ một lần, mà biết bao lần anh chỉ huy du kích đánh bại địch, phá xe tăng, bắn rơi trực thăng, tiêu diệt hàng trăm tên lính Mỹ tinh nhuệ. Đó không chỉ là chiến công mang ý nghĩa quân sự, mà còn là minh chứng cho sức mạnh tinh thần của người Việt Nam. Mỗi chiến công ấy như một ngọn lửa thắp sáng lòng tự hào trong tôi. Và chính từ những ngọn lửa đó, cả mảnh đất thép Củ Chi mới trở thành huyền thoại

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn