15. MẸ VNAH NGUYỄN THỊ PHƠI
Vẫn như mọi năm cứ vào thời gian tháng bảy, tháng của các hoạt động “Đền ơn đáp nghĩa, uống nước nhớ nguồn”, chúng tôi lại dẫn các bạn chiến sĩ tình nguyện trẻ cùng các bạn đoàn viên đến thăm nhà Mẹ VNAH Nguyễn Thị Phơi hiện đang ngụ tại ấp Xóm Trại, xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi. Gặp Mẹ, lòng tôi bồi hồi xúc động khi được Mẹ kể về những chuyện đời mà Mẹ đã trải qua trong những năm tháng mưa bom đạn lạc. Vào nhà Mẹ, hình ảnh đầu tiên là cái cổng nhà đơn sơ quen thuộc chỉ hai khung sắt với lưới B40 và một hàng rào dâm bụt xanh um. Qua thời gian cánh cổng ấy bây giờ đã bắt đầu gỉ sét. Cũng như Mẹ, những năm tháng dần trôi, Mẹ từ một người phụ nữ trẻ bây giờ đã gầy gò sức yếu với 90 cái Tết của đời người. Tôi bước vào nhà thì đã thấy Mẹ vẫn hình dáng ấy, vóc dáng gầy, mái tóc bạc cùng với bộ đồ bà ba đặc trưng của người dân Nam bộ ngồi trên chiếc ván gỗ của gia đình nhìn lên chiếc tivi bé xíu để xem tin tức. Khi nhóm tôi vừa bước vào nhà, nhóm các bạn chiến sĩ và Đoàn viên với những tiếng cười nói nhộn nhịp làm mẹ quay ra thấy chúng tôi đến. Không đợi mẹ bước ra, tôi và hai bạn chiến sĩ tình nguyện khác tiền bước vào nhà nắm lấy tay mẹ, dìu mẹ ra ghế ngồi và nói: “Hôm nay con lại dẫn các bạn chiến sĩ, Đoàn viên đến thăm Mẹ nè! Mẹ vui không?”. Mẹ bảo “Vui chứ” vừa nói Mẹ vừa cười rất tươi. Chúng tôi đỡ Mẹ đi mà cảm thấy rõ đôi tay Mẹ run lẩy bẩy làm cho chúng tôi thương Mẹ hơn…. Ngồi với Mẹ, các bạn chiến sĩ hỏi han sức khỏe, về những chuyện trước đây của Mẹ và về những điều Mẹ dặn dò thế hệ trẻ chúng tôi. Mẹ sinh năm 1929, có năm người con nhưng đã hi sinh trong chiến trường hai người. Hiện tại Mẹ đang sống với gia đình người con trai út. Một người con gái đang sống ở huyện Dầu Tiếng, tỉnh Tây Ninh, một cậu con trai ở xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi. Mẹ được chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Mẹ VNAH năm 1994. Xuất thân trong một gia đình nhà nông, tuổi thơ của Mẹ chỉ có phụ giúp gia đình. Đến độ tuổi lớn hơn như các bạn chiến sĩ, Mẹ đã tự đi làm buôn bán kiếm sống cho gia đình. Lúc trước, Mẹ mở một cái quán nhỏ để bán nước cho người dân làm ruộng về đi ngang ghé làm ngụm nước mát để lấy lại sức. Khi đó Mẹ đã gặp được người chồng làm quân y của mình trong một hôm hành quân đi ngang ghé vào uống nước. Và tình cảm hai người từ đó cũng đã bắt đầu… Nhưng thời loạn lạc ấy, vợ chồng không được gần nhau. Mẹ nói “Ông ấy đi lính mấy tháng mới về một lần rồi lại hôm sau đi ngay. Sinh ra được đứa nào ổng cũng dẫn đi luôn có đứa nào ở dài lâu đâu. Thời đó tụi nhỏ mê đi đánh giặc lắm, cứ đợi lớn thì cha nó về dắt đi”. Rồi chuyện gì đến cũng đến, chồng của Mẹ ra đi mãi mãi trong cuộc chiến trường ở Tây Ninh và hai người con cùng bố nó hi sinh vì Tổ quốc trong kháng chiến chống Mỹ. Đến đây khi Mẹ kể chúng tôi đã thấy trong mắt Mẹ có những giọt sương long lanh chứa đầy nỗi nhớ. Tuy câu chuyện Mẹ kể không được trọn vẹn do vấn đề tuổi tác nhưng chúng tôi đa phần hiểu được nỗi đau mất con, mất chồng. Các bạn chiến sĩ tình nguyện trẻ, các bạn đoàn viên thanh niên đầy nhiệt huyết ngày nay thấu hiểu được những mất mát đầy đau thương của một người Mẹ trong thời chiến để người chồng, người con thân yêu đấu tranh hi sinh tuổi xuân giành lấy hòa bình độc lập tự do như ngày hôm nay.


