150. ANH HÙNG PHẠM VĂN CỘI
Đồng chí Tô Văn Đực, sinh năm 1942, dân tộc Kinh, quê ở xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ ChíMinh, vàodân quân tháng 2 năm 1962. Khi được tuyên dương Anh hùng,đồng chí là tổ trưởng tổ sản xuất và sửa chữa vũ khí xã Nhuận Đức, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
Tháng 2 năm 1962, Tô Văn Đực được phân công phụ trách công xưởng của xã.Thấm nhuần lời dạy của Bác Hồ: “Ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc, ai cũng phải ra sức chống thực dâncứunước”,đồngchí kiên trì, nhẫn nại khắc phụcrấtnhiềukhókhăn của những ngày đầu tiên nhậnnhiệm vụ. Với cái bễ lò rèn và dăm cái giũa, Tô Văn Đực đã lập được thành tích xuất sắc trong việc nghiên cứu và sản xuất, chế tạo vũ khí diệt địch. Chỉ với những đồ dùng thô sơ, đồng chí đã làm được cả súng trường, súng ngắn và đặc biệt đã chế tạo ra nhiềuloạimìn chống tăng có hiệu quả lớn, giải quyết một phần khó khăn về thiếu vũ khí vàgóp phần đẩy mạnh phong trào thi đua diệt Mỹ trên đất thép Củ Chi. Ngoài ra, Tô Văn Đực còn dũng cảm chiến đấu phá hủy 13 xe M.113, diệt 32 tên Mỹ.Lúc mới thành lập công xưởng, đồng chí chỉ mò mẫm sửa chữa các loại súng bị hỏng hóc ởcác nơi gửi về. Sau nhiều lần nghiên cứu, sản xuất thử, Tô Văn Đực sản xuất thành công được hàng chục khẩu súng trường phục vụ kịp thời cho dân quânvà bộ đội chiến đấu.
Đầu năm 1965, địch ném bom xuống ấp Bầu Trong, trong đó có 13 quả chưa nổ; tuy chưa biết cách tháo gỡ, đồng chí vẫn một mình dũng cảm, xung phong tìm cách gỡ thử. Tô Văn Đực đãnghiên cứu tháo được quả đầu tiên, sau đó hướng dẫn cho anh em tháo hết 12 quả khác, lấy thuốc đem về chế tạo mìn đánh địch.
Sản xuất mìnvà lựu đạn cũng là công việc mới và khó, đồng chí đã kiên trì và dũng cảm, một mình ra chỗ vắng tháo các quả mìn và lựu đạn ra nghiên cứu, sau đó làm thử. Vừa làm, vừatrực tiếp mang đi đánh địch để nghiên cứu bổ sung, cuối cùng Tô Văn Đực đã cùng anh em sản xuất được nhiều loại mìn chống tăng,như: Mìn gài, mìn giật.



