Anh hùng Lực lượng vũ trang

153. ANH HÙNG PHẠM VĂN CỘI

TP. Hồ Chí Minh09/12/2025Võ Ngọc Thiên Ý (Trường THCS Tân An Hội)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những trang sử khi mở ra, ta nghe như tiếng đất trời rung chuyển, nghe hơi thở của một thời hoa lửa-nơi mà những con người bình dị đã bước lên thành những biểu tượng bất tử. Trong dòng chảy dữ dội ấy, hình ảnh anh Phạm Văn Cội-người thợ cạo mủ cao su ở xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi, tỉnh Gia Định, hiện lên như một vệt sáng vừa mộc mạc vừa rực rỡ. Đó không chỉ là câu chuyện của một con người mà còn là chất liệu làm nên cảm hứng sử thi, nơi hiện thực khóc liệt hòa cùng vẻ đẹp tâm hồn Việt Nam.

Sinh ra trên vùng đất bom đạn đã in hàng lên từng tấc đất, Phạm Văn Cội lớn lên cùng mùi khói súng và những câu chuyện về lòng bất khuất.Thuở đầu, anh chỉ là một thợ cạo mủ cao su-nghề nghiệp lam lũ nhưng chứa đựng sự bền bỉ của người lao động. Thế rồi, năm 1960, trước cảnh quê hương bị tàn phá, anh gác lại giao cạo bỏ nghề đang mưu sinh để trở về làng, hòa vào hàng ngũ du kích Củ Chi. Đó là quyết định không chỉ xuất phát từ thực tế chiến tranh, mà còn từ giá trị nhân văn sâu thẳm khi Tổ quốc gọi tên, những con người bình thường sẵn sàng đứng dậy, trở thành”Chiến Sĩ giữa đời thường”. Câu chuyện ấy, dù trôi qua hơn nửa thế kỷ, vẫn mang một sức lay động mạnh mẽ. Cuối năm 1963, khi giữ vai trò chỉ huy tổ chiến đấu, Phạm Văn Cội đã cùng đồng đội sử dụng lựu đạn tự tạo-thứ vũ khí thô sơ nhưng chứa trang trí tuệ dân gian và lòng quả cảm-để đánh hư xích một chiếc xe tăng Mỹ. Hành động ấy không chỉ là một chiến công mà còn trở thành biểu tượng của tinh thần kháng chiến. Đó là chiến công tiêu biểu cho nghệ thuật quân sự nhân dân-nơi ý chí chiến lược và trí tuệ bản địa chế ngự cổ máy chiến tranh hiện đại, khẳng định sức mạnh tinh thần vô song của quân dân Củ Chi.Nhắc đến Phạm Văn Cội, ta không chỉ nhớ đến người anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân mà nhớ đến biểu tượng sóng của sự quả cảm và sáng tạo của con người Việt Nam. Anh là minh chứng hùng hồn rằng: chiến tranh, chiến trường không chỉ là nơi đối đầu súng đạn mà còn là nơi tỏa sáng trí tuệ, bản lĩnh và phẩm giá của con người.Trong bút pháp miêu tả-tự sự, ta dễ dàng hình dung khoảnh khắc anh lao lên trong tiếng gầm rú của xe tăng, giữa bụi đất và tiếng đạn xé gió. Đó là hình ảnh vừa mang vẻ đẹp sử thi, như được tạc vào trời đất Củ Chi. Từ chất liệu hiện thực ấy, người đọc cảm nhận được ngọn lửa lý tưởng cháy trong tim người chiến sĩ-ngọn lửa giúp anh vượt lên nỗi sợ hãi, để lại một dấu son trong từng trang sử. Chiến công của anh không chỉ là một sự kiện đơn lẻ mà là mảnh ghép của cả một thời kỳ hào hùng. Nhìn lại trang sử rực rỡ của Phạm Văn Cội, ta nhận ra bài học thấm thía từ ý chí tự lực, tinh thần sáng tạo của con người Việt Nam. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, họ không gục ngã mà dùng mọi thứ trong tầm tay để chiến đấu. Lựu đạn tự tạo-thứ vũ khí nhỏ bé-đã khiến một cỗ máy chiến tranh đồ sộ phải dừng lại. Đó là minh chứng rằng: giá trị của một hành động anh hùng không nằm ở sự lớn lao của vũ khí mà còn nằm ở tinh thần quyết tử vì độc lập. Chiến công ấy khơi dậy niềm tự hào dân tộc ta luôn biết đứng lên từ chính đôi chân, trí tuệ và lòng yêu nước. Hình ảnh anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Văn Cội trở thành biểu tượng gợi nhắc thế hệ hôm nay về trách nhiệm gìn giữ hòa bình-thành quả đổi bằng biết bao xương máu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn