Bài viết

  16. LỜI TRI ÂN

Hưng Yên26/01/2026thanh tung (phuong tra ly)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

16. LỜI TRI ÂN

Lịch sử cứ trôi dần vào miền sâu ký ức, nhạt nhòa theo tháng năm và tuổi tác. Hiện tại cứ ắp đầy những lo toan, bươn trải, cuốn người ta vào vòng quay của cuộc đời để tồn tại và sinh sôi. Còn tương lai dẫu lúc tỏ, lúc mờ nhưng vẫn vẫy gọi những niềm tin vào những điều tốt đẹp.

Mọi hy sinh mất mát đã, đang và sẽ tiếp tục được ghi nhận, đền đáp. Nhưng đời người lính là vô giá, không gì so sánh đánh đổi được, không thể đo đếm bằng sự được mất của đời thường. Chính vì thế, cái tình của người lính là thứ tình cảm bền bỉ, thủy chung và trong sáng nhất, mặc cho chuẩn mực đạo đức, lý tưởng và thước đo giá trị cuộc đời đang có nhiều đổi thay, băn khoănvà trăn trở.

Với tôi, cả tập thể đại đội C17 trinh sát, những “đôi mắt” của pháo binh Tây Nguyên 40 năm về trước, với những đồng đội cùng nhập ngũ ngày xưa, tôi còn nhớ hoặc đã quên, họ còn sống hay đã mất, vất vả hay tản nhàn, là quan hay là dân, ở quê hay trên phố…đều đã trở thành một phần máu thịt của đời tôi. Những gì liên quan đến họ và tôi, trong những năm tháng đỏ trời đỏ đất ấy, sẽ mãi mãi không phai mờ trong tôi và trong đồng đội của tôi. Giá như một ngày nào đó, chúng tôi được gặp nhau đông đủ hơn, được cùng nhau trở lại chiến trường xưa để nhớ và thương về một thời hoa lửa ấy. Bởi vì, có một người lính của Tây Nguyên đã viết thế này:

“Tây Nguyên ơi ai một lần qua đó

Sẽ trọn đời ta mãi nhớ thương nhau.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
  16. LỜI TRI ÂN | Câu chuyện thời hoa lửa